Chuyện tình bên nhà thờ Đức Bà ( truyện ngắn Đông Hòa audio )

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

 

Con đường Lê lợi vẫn như xưa !  Từ khu chợ Bến Thành nếu muốn đến bùng binh Nguyễn Huệ và rạp Rex thì phải đi ngang với độ dài gần nữa cây số . Qua đường Đồng Khởi ( trước đây là Tự Do ) thì đến khu vực Nhà Thờ Đức Bà . Đây là một Nhà thờ lớn nhất nhì thành phố nhiều năm qua vẫnđứng hùng vĩ nhìn từng đoàn xe qua lạivà chứng kiến những thời khắc vinh quangvà bi hài của Sài gòn .

Từ cổng trước Thảo cầm viên nhìn có thể thấy nóc chuông Nhà Thờ hay từ đường Nguyễn Du cũng có thể thấy tượng Đức Mẹ Maria toạ lạc trên công viên Công xã Paris . Hình như chỉ có mỗi duy nhất con đường mà người ta hay qua lại đông đảo là đoạn nối từ Nhà Thờ đến Dinh Thống Nhất trước đây mang tên đường Thống nhất rất nhiều xe cộ đổ vào cái vòng xoay sau lưng Nhà Thờ .
Không xa lắm là công viên hồ con rùa năm xưa bây giờ đông đúc xe cộ như một đàn kiến chậm chạp bò từng chút .Cứ mỗibuổi chiều xâm xẩm tối từ từ đến ánh trăng rằm chiếu xuống hoà thêm vào ánh đèn đường gây nên một cảm giác rất kỳlạ .

Và như vậy nơi đây ngẫu nhiên là nơi tình tự của những đôi tình nhân và người cao tuổi thường hay đi dạo cũng ở con đường vòng quanh Nhà Thờnày và nơi đây trở thành mộtchổ lý tưởng dành cho bọn trẻ vào lúc chập choạng . Cứ như vậy ngày qua từ mờ sáng cho đến gần tối khuya bên dưới bức tượng của Đức Bà khi nào cũng có người đi đến quanh quẩn trong khu vực này . Gần bên là Bưu điện thành phố hai bên bán rất nhiều thiệp cho du khách hoặc người đi đường . Chỉ cần ít tiền cũng có thểtìm được môt lời chúc nho nhỏ đến người thân quen yêu dấu .
Hôm nay trời cuối đông trở rét tuy không lạnh bằng Đà lạt nhưng cũng làm khó chịu cho người dân thành phố . Nhìn vào buổi sớm sương mù hơi thoảng người ta thấy có nhiều khách bộ hành đi trên đường với bộ trang phục ấm . Xế trưa trời đổ cơn mưa trái mùa ! Những giọt nước lăn xuống từ mái Nhà Thờ gom lại thành những dòng nước chảy dọc thảm cỏ công viên như con suối róc rách . Mưa rơi ! Nhìn suy nghĩ lại chợt nhớ tiết tháng sáu lòng nghe vang ca khúc Tình xa của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn :

“.....................................
Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
Cuộc tình nào đã ra khơi khi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa
…………………………… “

Đường phố vắng cảm giác ê chềcủa Toàn quay lại . Những hạt mưa bỗng nặng hạt tê buốt cho Toàn mơ hồ nhung nhớ như tưởng rằng mùa hè đang ngủ giữa tiết đông sang . Phải chăng đây là mùa của những cơn gió lạnh của những cơn mưa rào bất chợtvàbầu trời u ám . . . Bất giác Toàn nghe cõi lòng buồn bã như thấy thiếu một bóng hình .
Chợt chân bước qua đường tiếng xe thắng kít ! Tiếng càu nhàu của người chạy xe xém đụng Toàn . Trong trí anh đang nhớ Huyền cô gái nhỏ mà anh đã gặp trong buổi chiều năm xưa nghe lòng mình lưng chừng nao nao cái cảm giác thương nhớ bâng khuâng . . .

Có lẽ với anh ! Huyền là tình yêu duy nhất của cái mùa đông ấy khi cả hai cùng cầu nguyện trong sáng chủ nhật . Chợt thở dài Toàn ngồi xuống băng đá lại nhớ dáng nàng ngồi miệng râm ca khúc Chiều rất Thánh cũng của Trịnh Công Sơn mà hai người thích nghe

" ...................
Chiều chúa nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Ôi tiếng hát xanh xao của một buổi chiều
Trời mưa trời mưa không dứt
Ô hay mình vẫn cô liêu …… “

Toàn lặng im nghe lòng khắc khoải không nói gì chỉ nhìn ra ngoài mưa trắng xoá . Tư lự Huyền bây giờ ra sao ! có nhớhayđã quênanh kỷ niệmnhững buổi đợinhau trong trong Nhà Thờ nghe vang tiếng nhạc piano thanh thoát........rồi cứ băn khoăn u hoài với câu hỏi ấy trong trí. Đến bao giờ anhsẽđượcgặp lại Huyền nơi chân trời góc biển nào gia đình nàng có sung sướng hay không như tâm hồn anh ước vọng . Rồi nếu một ngày nàođó lỡ như định mệnh khiến xui gặp lại nhau hai người sẽ như thế nào ! Không hiểu câu nói đầu tiên hai người sau thời gian chia cắt sẽ ra sao… . và rồi cứ băn khoăn u hoài với câu hỏi ấy trong tâm trí . Tiếng nhạc thoát ra từ chiếc xe anh bán kẹo kéo vang vang ...... Hồi tưởng năm xưa trởlại ........

oo0oo

Chiền năm ấy ! khi ánh sáng chiều vừa đổ xuống vạt nghiêng góc Nhà Thờ . Toàn đi bộ từ trường về hôm nay anh sẽ đi lễ buổi chiều vì sáng bận học . Cúi người lấy tay sửa lại y phục ngay ngắn chỉnh tề trước khi bước vào buổi nhật tụng trang nghiêm Toàn chợt nhìn thấy một người thiếu nữ trợt chân té sóng xoàng trên phiếm đá xanh bậc dốc trước công viên . Anh lấy tay nhẹ nhàng đỡ người thiếu nữ

- Có sao không ? Cẩn thận té như vầy đau lắm ! Câu nói như muốn an ủi

- Dạ em cảm ơn anh ! Cũng hơi đau em bất cẩn quá . Cô gái nói nhỏ

- Thế cũng đi lễ Nhà Thờ đây à ! Toàn hỏi tiếp

- Dạ em và gia đình vẫn cầu nguyện ở đây anh !

- Thế có còn đi học không ?

- Dạ em học lớp 11 trường Nguyễn Du . Cô gái trả lời và cả hai cùng vào Nhà Thờ nguyện kinh .

Trong buổi nguyện kinh Chiều chủ nhật hôm nay có khá đông người dự đứng tràn cả ra sân và dĩ nhiên Toàn và Huyền cũng không ngoại lệ . Nhưng cả hai đã đứng bên nhau thầm thì và làm dấu Thánh Giá trời tối buổi lễ tan ! Mọi người ra về trong khuôn mặt vui tươi hớn hở và hân hoan ........

- Chào anh em phải về rồi ! Tiếng nói giọng bắc của Huyền thật nhẹ

- Thế em tên gì vậy ?. Toàn hỏi nét mặt thoáng bối rối

- Dạ em tên Huyền ! Mỹ Huyền .

- Dạ còn anh tên gì ạ ! Huyền hỏi lại

-Tôi tên Toàn ! hiện học trường kiến trúc ở đường Pasteur

- Cảm ơn anh đã cho biết tên ! Huyền nói

- Có gì đâu tôi cũng hỏi tên em kia mà !

Toàn nói và cùng Huyền sánh bước đi về phía đường Nguyễn Du . Nhà Huyền nằm ở đường Hai Bà trưng gần hãng nước đá cạnh vòng xoay Bạch Đằng . Tiếng nói cười xen kẽ giọng Toàn trầm lắng nhưng sôi nổi bất tuyệt như chưa bao giờ được nói . Ngược lại Huyền vẫn nhỏ nhẹ trong những tiếng dạ thưa . Đến nhà Huyền và Toàn chia tay trong luyến tiếc

- Chiều mai em có đi tập Thánh Ca chuẩn bị Đêm Giáng Sinh không vậy?. Toàn hỏi thêm

- Dạ có em là người đánh đàn đệm piano ở Nhà Thờ anh à !

- Vậy ư ! Thế thì mai đi học về anh đến để nghe em đàn .

- Vâng em sẽ đợi anh . Cảm ơn anh vì tất cả . Huyền nở một nụ cười

- Em nói làm anh cảm động quá ! nhớ mai gặp nghe anh sẽ thưởng thức tiếng đàn lời nhạc Thánh của em thế chắc cũng phải hay lắm .

- Anh khen làm em mắc cỡ quá !. Đôi má Huyền hồng lên làm tăng thêm nhan sắc nàng đẹp hơn bao giờ hết .

Trong trái tim Toàn dâng lên niềm sâu cảm tri kỷ với những gì mà thời gian ngắn ngủi trải qua giữa hai người . Bất ngờ thay ! Tâm hồn nơi đâu của lưu luyến bâng khuâng niềm hoan ái chảy mãi trong suối máu nóng quả tim theo nhịp rung lên từng hồi ..........Anh đã yêu ư ! Tình yêu sao nhanh đến vậy ! Xâm chiếm bằng giây phút hồi hộp khát khao ! Lưu luyến .......Vang đâu đó từ nơi sâu thẳm tiếng bài ca"Bao giờ biết tương tư " ấm giọng :

".......................
Ngày nào cho tôi biết !
Biết yêu em rồi tôi biết tương tư
Ngày nào ! cảnh thiên đường
đã mở hé ! Tình yêu là trái táo thơm
Tôi ghé răng cắn vào ! Miệng môi ngọt đắng ...
.........................."

Đêm hôm ấy trăn trở mãi với dáng vóc yêu kiều của nàng mãi cho đến nửa khuya Toàn mới ngủ được . Sáng hômsau như thường lệ Toàn thức dậy và đến trường như mọi hôm . Bóng Nhà Thờ trong buổi sớm im lìm và cổ kính hơi ngoái đầu nhìn về phía đường Nguyễn Du chợt nhung nhớ dáng vóc nàng suy tư xâm chiếm tâm hồn . Dòng xe cộ bắt đầu chạy thoáng chốc chân cũng đưa Toàn đến trường và chiều lại đến . Ai có thể tưởng tượng một người khi yêu và chờ đợi một người sẽ vui sướng như thế nào khi thấy thời gian trở lại và họ sắp được gặp nhau .
Tiếng đàn Piano thanh thoát vang lên theo những giọng hát đồng ca giao hưởng của những thiếu nữ làm không khí trong Nhà Thờ sinh động hơn . Ngoài Toàn ra cũng có một số người đến xem và dự thính buổi tập hoà nhạc này . Anh đã nhận ra Huyền ngay khi nàng ngồi đàn qua dáng thanh tao của một nghệ sĩ dương cầm nhỏ tuổi . Nàng mặc mặc chiếc áo dài màu trắng tượng trưng cho sự trong trắng của một thiếu nữ ngoan đạo . Mái tóc xoã dài theo hai bờ vai toát lên vẽ đẹp bội phần đôi tay như có phép thuật lướt trôi chảy trên mặt phím .

Toàn chăm chú thật lâu không chớp mắt khối óc bay theo dòng suối nhạc Thánh ca vút lên Thiên đường mơ mộng . Choàng tỉnh buổi tập cũng kết thúc tất cả ra về . Vừa ra cửa Huyền sung sướng khi thấy Toàn chờ nàng tình yêu của họ chớm nở và nỗi chờ mong hiện rõ lên khuôn mặt từng người

- Em đói chưa ! Mình ăn tối em à . Toàn đề nghị

- Đâu vậy anh ! ……. ! Huyền hỏi ý còn e ngại và định từ chối

- Yên tâm ! Ăn xong anh đưa về nhà em an toàn không việc gì phải lo .Anh nói khuôn mặt trầm tỉnh

- Dạ em nghe mình đi thôi anh .

Cả hai chở nhau trên chiếc xe đạp đi về hướng chợ Đa kao nơi đây có bán nhiều món ăn ngon và đến tận khuya cho các thực khách lỡ đêm. Cả hai vào một quán bán bánh cuốn ban đêm khí trời hơi lạnh ! Cái hơi nóng từ thức ăn thoát ra làm cho hai người cảm thấy ấm cúng . Toàn nhìn Huyền Bất chợt ! Đôi mắt nàng cũng hướng đến chàng họ cảm thấy hạnh phúc ! Họ cảm thấy gần gủi ! Trong một chừng mực nào đó tình yêu đến rất gần .......như một suy nghĩ mênh mông của cơn sóng lòng . Ăn xong Toàn chở Huyền về nhà nàng đêm nay mộng đẹp sẽ đến với hai người trong từng suy nghĩ riêng tư nhưng chung hướng .

oo00oo

Từ đó họ cũng đã thành một đôi uyên ương son trẻ ngày ngày đi bên nhau đến trường . Cha mẹ của Mỹ Huyền là người ngoan đạo rất thương con và cũng quý mến Toàn vì sự lễ phép ân cần và chịu khó học hành lo lắng tương lai của anh . Hai năm dài trải qua thầm lặng trong những lần đưa đón những tấm thiệp chúc mừng ! Những mùa Giáng sinh đi bên nhau ! Trong nhau nụ hôn tình ái hoà quyện tràn ngập của một đôi người đang say sưa chìm đắm vào giấc mơ yêu thương cao thượng và Thánh Thiện.Tuy nhiên trên cõiđời luôn có những bất công mà tạo hóa cũng không lường trướcđược. Số phận ! Đó là những gì người ta chỉ cảm nhận bằng hai chữ bi thương.

Một hôm tiết trời tháng bảy mưa rất nhiếu và rất lớn . Như mọi khi Toàn dong xe đến để chở Huyền đi học mộtchút tư lự khi nhìn thấy cửa đóng khóa kín . Thoáng giật mình ! Toàn bỏ xe đi vào trong không còn ai ! Tất cả họ đã ra đi không lời giã biệt . Trong lòng đau buồn Toàn cố nhìn như tìm kiếm một chút gì sót lại của Huyền nhưng có chăng là tiếng uất nghẹn của tâm hồn ...... Rồi tự hỏi thế gian tình là gì ! Sao mỗi một con người lại có một lần đau khổ trong đời ! Huyền đi rồi còn gì đây những ngày xưa hoa mộng ! Nuối tiếc dâng cao như cơn bão cuốn sâu định thức .
Sự ra đi lặng lẽ của gia đình Huyền đã làm cho Toàn ngẩn ngơ như kẻ mất hồn . Anh lọt thỏn trong chiếc áo đi mưa cứ tần ngần ngó qua lại quanh quất như tìm một cái gì đang rất thiếu ! Bỗng thấy một gói ny lông nằm trong hàng rào bông . Suy nghĩ đôi chút Toàn mới lấy ra đứng nép vào hiên và mở ra xem ! Trong đó có nhiều hình ảnh hai người trong những ngày yên vui và một lá thư . Toàn đặt gới ny lon xuống và vội mở thư ra xem :

" Ngày ...tháng ...năm...

Anh thương !

Cho phép em gọi tiếng anh yêu lần sau cuối ! Rồi bây giờ và mai này mình phải vĩnh viễn chia xa . Đau buồn làm sau cho số kiếp tình yêu của chúng mình . Em đang khóc đây và khóc thật nhiều ! Nhưng anh ơi có ích gì đâu em giờ đây phải trở thành người phụ tình mà trong lòng thì không thể .

Xót thương làm sao cho tấm thân em ! Anh ơi em phải nói gì đây phút giây này ! Bao nhiêu năm quấn quít giờ sắp chia xa và tan thành mây khói . Em sẽ phải lấy chồng ! Một người không hề thương yêu và lớn hơn em gấp hai lần tuổi Đó chính là định mệnh ác nghiệt mà em phải cố dấu... cho đến ngày cuối cùng . Cha mẹ em làm ăn thua lỗ nợ nần rất nhiều và ông ấy là người cứu giúp gia đình em . Ông ấy muốn lấy em làm vợ và điều kiện cũng chỉ thế thôi . Bên hiếu bên tình em biết phải làm saođây anh. Nếu chối từ thì cha mẹ em chết mất còn không thì vĩnh viển chia lìa .
Em khóc rất nhiều nhưng được gì đâu anh ! Có chăng là sầu khổ mà cha mẹ em thì an ủi bảo hãy vui lên khi gặp ông ấy . Nếu trái lời em sẽ trở thành đứa con bất hiếu xem trọng chữ tình còn ngược lại thì là kẻ phản bội xấu xa . Thôi đành nhắm mắt đưa chân em chỉ tiếc những ngày của chúng mình có khi sau này trong mơ em mới tìm thấy được .
Thời gian rồi sẽ trôi ! Anh hãy cố quên em rồi mối tình khác sẽ đến với anh ! Trên cõi đời này em sẽ luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc đến cuối cuộc đời . Em xin phép gọi tên anh lần cuối cùng :" Anh Toàn Toàn ơi ....."

Vĩnh biệt anh
Em
Mỹ Huyền

Đôi mắt thất thần của Toàn ghim sâu vào tờ giấy đẫm nước mưa ! Ôi nước mưa hay giọt lệ của trời tống tiễn một mối tình vào trong quá khứ đau thương. Lê bước chân buông mình lên chiếc xe đạp Toàn ngoáy đầu lần nữa nơi chôn lấp mối tình đầu tiên. Đâu kia một âm thanh da diết mang sự thương tâm thoát ra từ một quán cà phê ven đường

".......................................
Người vừa tặng ta vết thương đau ngọt ngào
Chẳng nợ gì nhau hãy để tình ta bay cao
Từ vào cuộc vui đã chớm nghe lừa dối
Che dấu trên nụ môi những lời yêu quá tả tơi
Thà một lần đi cách xa nhau ngàn đời
Cho lệ này ngừng rơi tiếng cười còn vương trên môi
Người vội vàng lên nhan sắc chưa tàn úa
Mai mốt xa cuộc vui chẳng còn mong những ngọt bùi
................................."

Tiếng nhạc xa dần rồi khuất hẳn sau một khúc quanh ôi ! Khúc quanh giống như lối rẽ của cuộc tình vừa chấm dứt .

oo00oo

Hôn lễ cử hành không phải ở Nhà thờ Đức Bà mà tổ chức ở tận Đà Lạt . Cha mẹ Mỹ Huyền lặng lẽ bán nhà cộng với sự giúp đỡ của chồng Huyền trang trải đủ mọi nợ nần và mua một căn nhà nhỏ gần Nhà Thờ Chính Toà để ở . Đám cười đơn giản vì họ không muốn nàng đau lòng nhưng chồng nàng không vui khi thường xuyên nhìn thầy vẻ mặt sầu não cười gượng của Huyền .
Sau đám cưới cuộc sống gia đình đảo lộn . Mỹ Huyền chỉ ở nhà săm sóc cho cha mẹ và lâu lâu chồng nàng mới về thăm ít hôm rồi ra đi biền biệt .............không lâu sau đó do buồn rầu gây ra cha mẹ Huyền cũng lâm trọng bệnh và qua đời khiến cho cuộc đời nàng chồng chất bi thương . Những đêm thâu Huyền thường nhìn lên bầu trời khấn nguyện cho sự an lành của tâm hồn nhưng làm sao đây ! Cuộc đời luôn dậy sóng của nàng làm sao có thể bằng an .Vào năm ấy Huyền sinh một đứa con gái chồng nàng hầu như không về mà chỉ gửi tiền qua bưu điện .
Cuộc sống bình lặng như thế cũng trải qua mười năm thời gian luôn đi trước định mệnh của con người . Chồng Huyền lại gá nghĩa cùng một người vợ mới trẻ hơn nàng mươi tuổi bằng cái thời gian sinh sống với ông . Người ta thường nói :" Có mới nới cũ ".

Từ khi có vợ mới việc chu cấp cho Huyền cũng ít dần và hoạ hoằng lắm mới có một số tiền nhỏ . Con đã lớn nhiều mọi thứ đều đổ dồn lên vai Huyền và nàng phải buôn bán thêm để có tiền xoay sở nhưng ở xứ lạ quê người không người thân thích cuộc sống ngày càng thêm khắc khổ . Mỗi đêm về nhìn bóng tối càng nhớ Toàn và xót thương thận phận Huyền chỉ biết khóc và khóc ...............những giọt nước mắt cứ âm thầm chảy cuốn đi suy nghĩ cuộc đời . Ôi cuộc đời của định mệnh .

Nhưng như thế cũng chưa yên chồng nàng tiếp tục không về và cũng không chu cấp nữa . Mọi thứ đổ dồn vào vai cắn răng chịu đựng ! Huyền làm quần quật từ sáng sớm đến chiều tối mới có tạm đủ sống qua ngày ! Thời khắc thật vô cùng khắc nghiệt và trớ trêu . Thêm mấy năm nữa trôi qua cuộc mưu sinh ngày càng khó khăn nàng trở bệnh . Cơn bệnh của một người quá lao lực đứa con gái cũng khá lớn tuy biết phụ đở cho mẹ và đi học nhưng chỉ phần nào .

Rồi một hôm người chồng nàngđột ngộttrởvề mang một thân thể ma dại ! Thì ra bao nhiêu năm trác táng đã khiến ông phá sản và hôm nay ông vềbuộc Huyền phải bán căn nhà nhỏ . Đễ trả lại món nợ truyền kiếp này cho ông không cách nào khác nàng đành phải đồng ý bán nốt cái tài sản nhỏ bé của hai mẹ con mà sau này chẳng biết bấu víu vào đâu . Ôi ! Thật tàn nhẩn và trớ trêu cho tình nghĩa vợ chồng con cái tất cả ! Không qua được tiền . Tiền ư danh vọng ư ! Nàng đâu cần có chăng đó là ngúm lửa sắp tàn của nàng luôn âm ĩ vọng về Toàn trong định thức .
Một lần nữa nơi xứ người lâm vào cảnh vô cùng bi đát . Huyền lại phải âm thầm gói ghém cái hành trang nhỏ bé ! Cái thân thể yếu đuối và giọt máu bé bỏng rời bỏ Đà Lạt về Sài gòn với những niềm đau không dứt . Lần cuối cùng trước khi đi Huyền đến nghĩa trang thăm mộ đứng thật lâurồi Huyền lấy vạt tay áo lau khung hình trên di ảnh của cha mẹ nàng đâu đó thoang thoảng luồn gió vô tình đưa chiếc lá rơi ngay tay . Nhặt lên tâm tư xúc cảm ! Một chút đầm ấm mơ hồ của thời gian xưa cũ tìm về ! Ôi cái hạnh phúc nhỏ nhoi năm ấy của nàng bêngiađìnhđầmấm bên Toàn.........Khẽ nguyện thì thầm những tiếng kinh cầu cứ như vang lên! Như thôi thúc như xoa dịu đâu đó cơn sóng tâm hồn cũng bình lặng theo suy nghĩ của Huyền .
Giọt nước mắt trên đôi má xanh xao gầy guộc với vẻ khắc khổ rơi rất nhẹ nhàng như xoa dịu chút gì nỗi nhọc nhằn của Huyền . Đứa con nàng chỉ đứng nhìn tuycũng buồnnhưng vô tư vì đâu biết người mẹ với một khoảng đời khổ hận . Suốt đêm hôm ấy hai mẹ con cứ quanh quẩn nơi đây như muốn một lần sau cuối gần gủi đại gia đình và quá khứ vui sướng u uất. Sáng hôm sau trên chuyến xe đầu tiên rời Đà Lạt hai mẹ con ngồi yên trên băng ghế đứa con Huyền tên Thuận Tiên vô tư nhìn ngắm cảnh rừng rú và những thảm trà trồng dọc theo quốc lộ .Hình dángThuận Tiên giống mẹ như đúc kể cả tính tình ! Hiền lành và hồn nhiên .

Xe đi qua từng quãng đường bụi nhiều và không khí ấm hẳn lên so với Đà Lạt. Hai bên đường những hàng bông dã quỳ hoang dại vun vút lùi về phí sau bỏ lại bao la rừng bạt ngàn lần đầu tiên đi xa cô bé Tiên cứ ngẩn lên thụp xuống nhìn như muốn ngốn hết các cảnh vật vào trong mắt. Đến ba giờ chiều thì về tới xa cảng miền đông . Mười lăm năm như một cơn mộng ! Huyền ứa nước mắt khi nhìn thấy Sài gòn vừa nghe rộn rã lại thoáng âu lo ! Xót xa ư ! Chỉ có thế và có như thế.......Bước xuống đường do ngồi xe khá lâu chân tê loạng choạng Huyền vịn vào Tiên và chợt nhận ra con cũng đã lớn gần bằng mình năm xưa ! cái mà từ trước tời giờ dù sát bên nhưng nàng không nhận thấy.

Chiếc xe xích lô đạp đưa hai mẹ con Huyền về lại nơicũ ngang qua Nhà Thờ Đức Bà . Huyền đưa mắt nhìn ! Vẫn nhưtrước Uy nghi và hùng vĩ lấy tay làm dấu Thánh Giá Huyền khẽ đọc một đoạn kinh với tâm hồn tôn kính . Còn bé Tiên cũng hồn nhiên làm theo mẹ dù không hiểu gì cứ quay tứ phía xuýt xoa vì ngôi Nhà Thờ lạ lẫm . Xe chạy ngang qua công viên Côngxã Paris Huyền thấy nỗi lòng se thắt nhớ Toàn ! Nhớ nhung cái mối tình ngày xưa ! Nước mắt nàng bắt đầu rơi không lã chã nhưng đủ rửa vết thương lòng mà bấy lâu chôn kín .
Huyền về nơi ở xưa một ít người quen cũng mừng rỡ khi thấy nàng . Chuyện vãn hỏi hanmột lúc thì từ giã và tiếp tục đi về hướng quận 4 nơi đây Huyền dùng số tiền còn lại thuê một phòng trọ giá rẽ để ở . Bé Tiên con nàng cũng được đi học lại ở trường trung học quận 4 buổi sáng trước khi con đi học Huyền đã phải đi bán rau ngoài chợ Cầu muối . Con bé học cũng khá giỏi và luôn đứng đầu lớp .

Một năm sau ! Sức khoẻ của Huyền ngày càng xấu đi vì căn bệnh lao mà nàng mắc phải ở ngoài Đà lạt do lao tâm lẫn lao lực cơn ho dai dẵng kéo dài nàng không còn đi bán được và cuộc sống phải dựa vào tình thương của những láng giềng xung quanh . Bé Tiên vẫn đi học và đỡ đần cho mẹ thuốc thang do viện bài lao cấp nên Huyền cũng bớt khổ cực phần nào . Nhưng căn bệnh lao quái ác kia cứ tái phát liên tục nên Huyền phải nằm Viện thường xuyên .

oo00oo

Toàn thẫn thờ ra về những ngao ngán cuộc đời và tình yêu theo dòng thời gian nguôi ngoa bớt . Toàn lao vào việc học hành như một cơn lốc để quên đi một mối tình sâu đậm . Mấy năm sau do học lực xuất sắc Toàn được học bỗng du học tạiCộng Hòa Pháp. Nơi đây Toàn tiếp tục thể hiện là một du học sinh người Việt tài ba có nhiều luận án và công trình nổi tiếng . Trong thời gian ở nước ngoài có nhiều cô gái theo đuổi nhưng Toàn vẫn không màng đến trong tâm tư chỉ mong hoàn thành việc học và trở về Việt nam .

Năm năm sau ! Toàn về nước và làm việc ở một công ty địa ốc lớn ở Sài gòn . Mỗi buổi chiều thứ bảy Toàn đi lễ ở Nhà Thờ Đức Bà và trong lễ chàng luôn luôn khấn nguyện cho Huyền được may mắn và hạnh phúc . Bốn năm sau đó công việc làm ăn cũng tiến triển Toàn được bổ nhiệm làm Phó giám đốc kinh doanh của một công ty liên doanh và sang Đài Loan làm việc . Bây giờ Toàn đã là một người giàu và có một địa vị lớn trong xã hội ôi ! Sự đời thật trớ trêu thay ! Hai người yêu nhau say đắm năm xưa bây giờ lại phải đứng ở hai đầu thái cực khác nhau một người nghèo khổ ngắc ngoải vì cơn bệnh và còn một người đang đi trên tuyệt đỉnh danh vọng .

Làm việc ở Đài loan được sáu năm Toàn được chuyển trở về Việt nam và lúc này đã trở thành Tổng giám đốc của công ty lớn liên doanh và đặt trụ sở tại Sài gòn mỗi ngày đi làm bằng một chiếc xe hơi sang trọng . Dù vậy mối tình năm xưa với Toàn cũng không hề thay đổi chàng mua một căn biệt thự gần Nhà Thờ Đức Bà để mỗi sáng mỗi chiều đi ngang và ngồi ru hồn trên những chiếc ghế đá ở công viên rồi nhìn Tượng Đức Mẹ Maria thì thầm khấn nguyện . Trong cuộc sống Toàn hay giúp đỡ người nghèo khổ lỡ vận Toàn lại có tên trong hội Chữ thập đỏ thường xuyên đem máu mình hiến giúp đời cho dù bây giờ đã là một doanh nhân thành đạt . Ở con người luôn nhân nghĩa và tế thế thì tình thương nhân cách hiền hoà của Toàn được nhiều người kính trọng và yêu mến là lẽ đương nhiên .

Một chiều kia vào lúc xẫm tối Toàn đang ngồi hóng mát trên ghế đá thì có điện thoại đến báo tin phải đi hiến máu gấp ở Viện bài lao . Khi đến nơi thì cũng có năm người tình nguyện như Toàn đang đứng chờ.

- Chào anh ! Vì lượng máu dự trữ bệnh viện hiện nay thiếu và phần do người mới vào viện hiện nay rất yếu thiếu máu nghiêm trọng cho nên chúng tôi không còn cách nào khác là huy động những người có nhóm máo O vì nhóm này khi truyền có thể trực tiếp mà không cần phải thử. Vị bác sĩ khoa tiếp huyết nói

- Dạ vâng ! Tôi hiểu và tuỳ ý ông xin ông cứ yêu cầu miễn sao được việcmàthôi.Toàn nhã nhặn và vị bác sĩ khoa cấp cứu hồi sức đã đưa anh đến bên giường bệnh . Bên kia Huyền đang nằm thiêm thiếp. nàng có biết đâu dòng máu sắp chảy vào người nàng là một giòng máu đầy tình thương và là nỗi niềm của nàng.

Sau hôm ấy khi truyền máu xong và người bệnh cũng qua khỏi cơn nguy hiểm Toàn có quay lại bệnh viện nhưng đã quá giờ nên anh không gặp ai cho nên đành nhờ trực ban gửi cho người bệnh một số tiền gọi là giúp đỡ người cơi nhỡ và số tiền ấy được chuyển cho Huyền

- Dạ ! Xin cảm ơn chị. Huyền rớm nước mắt nói với người trực ban

- Không phải tôi tặng chị đâu mà của một người trong nhóm chữ thập đỏ mới hiến máu cho chị hôm qua ! Người y tá nói và đi ra.

Trong lòng Huyền nhẹ nhỏm phần vì có chút tiền lo bệnh và lo cho con nhưng nàng cũng băng khoăng vì không biết người giúp mình là ai . Thật khổ cho Huyền ! Không có nhà tứ cố vô thân người chồng không hôn thú kia cũng bỏ ra đi vĩnh viễn không lần trở lại . Thời gian sau Huyền xuất viện và sức khoẻ có phần khá hơn ! Nàng đến làm công cho một tiệm giặt ủi đầu đường với sự bảo trợ của những người láng giềng cuộc sống cũng bới cực khổ .

Còn Toàn sau khi ra về sáng hôm ấy trong cuộc họp ban quản trị công ty anh tiếp tục sangCộng Hòa Phápđể tìm đối tác một thời gian . Nơi xứ người Toàn gặp lại nhiều bạn cũ và có thêm nhiều bạn mới trong ấy có nhiều bạn gái rất đẹp và khả ái nhưng anh cũng không hề mảy may lay động ! Trái tim Toàn có lẽ đã khô giọt tình chăng ?.
Sau chuyến công du Toàn lên máy bay về Việt Nam . Bước xuống phi trường Toàn lên xe về nhà và không quên đến Nhà Thờ đễ dự lễ cuối tuần . Trong buổi lễ hôm ấy đoàn nữ ca cũng mặc áo màu trắng tinh và tiếng Piano trầm lắng vút cao theo dòng nhạc mừng Chúa . Toàn thần nghĩ Ô hay ! Cũng sắp đến Đêm Giáng Sinh rồi còn gì !

oo00oo

Huyền và con nàng thường đi lễ và làm việc đạo tại Nhà Thờ Xóm Chiếu quận 4 đây là một nhà thờ lớn cũng uy nghiêm trang trọng .Trong những buổi Thánh lễ dàn ca dòng của Nhà Thờ hôm nay có thêm một tay dương cầm mới là Thuận Tiên tuy còn nhỏ nhưng do học đàn từthuở bé phần lãnh hội được những ngón sở trường của Huyền nên Tiên đàn cũng rất hay như mẹ . Thuận Tiên vừa học giỏi lại đánh đàn hay nên trong xóm đạo ai cũng quý mến . Hôm ấy ! Đoàn ca của Tiên có việc Đạo phải theo Cha xứ sang Nhà Thờ Đức Bà tập luyện cho Đêm Lễ Chúa Giáng Sinh tiếng đàn của Thuận Tiên bay vút cao như Huyền năm xưa và nhiều đôi mắt hướng lên chính điện chăm chú theo tiếng đàn hát vang lời Chúa .

Hôm nay ! Toàn cũng đến Nhà Thờ vào trong khi nghe tiếng đàn hồi tưởng quay về trong lòng ngân ngalời Thánh Ca vang theo nhạc đệm . Bỗng Toàn nghe như quen thuộc và nhìn lên thì thấy thấp thoáng bóng một người dáng giống Huyền năm xưa Toàn giật mình ! há hốc mồm khi nhìn kỹ người ngồitrước Pianomang dáng dấp của Huyền năm xưa đang ngồi đàn . Xong lễ tập Toàn định tìm hỏi nhưng tất cả đoàn ca đã ra về và đêm ấy Toàn không ngủ được .Trong lòng bứt rứt hôm sau Toàn tìm đến Cha xứ và được biết người con gái ấy trong ca đoàn Nhà Thờ Xóm Chiếu. Nhưng do công tác cho nên Toàn cũng chưa đi sâu và tìm hiểu về sự kỳ lạ này .

Hôm nọ như thường lệ hội Chữ Thập Đỏ lại gọiToàn trong một lần hiến máu cứu người Toàn được người Hội trưởng nói lời cám ơn của một bệnh nhân nữ ngày trước màToàn đã cho máu và gửi tiền cứu giúp . Tuy không hề quan tâm đến số tiền kia nhưToàn giật mình khi nghe nhắc tênPhan thị Mỹ Huyền qua hỏi han thì biết được rằng đó chính là Mỹ Huyền năm xưa của anh mà bấy lâu tìm kiếm . Toàn vội đi sang Nhà Thờ Xóm Chiếu nhưng cũng đúng vào ngày Huyền đi dự lễ tang một người cùng xóm đạo nên không có ở nhà. Miên man trong suy nghĩ bước chân đưa anh đến Nhà Thờ Xóm Chiếu. Hai tay khoanh cúi đầu Toàncầu nguyện thật lâu dưới chân Thánh Giá và anh cảm thấy lòng mình nhẹ nhỏm .

Toàn ngồi thật lâu trên chiếc ghế đá trong Nhà Thờ đôi mắt hướng ra nhìn về phía trường tiểu học đối diện tiếng trẻ con đùa giỡn ồn ào cộng thêm giọng rao hàng của những người bán dạo tạo nên một không khí ồn ào . Hai tay cứ duỗi ra lòng thì miên man suy nghĩ . Toàn nhắm mắt nghe dòng chảy ấy đang từ từ cô đọng trong tâm hồn bỗng chợt thấy hai cánh tay ươn ướt . Ngước nhìn lên trời hơitối bóng của một người đàn bà trước mặt anh đang nức nở khóc !..........Ôi ! Mỹ Huyền.........Huyền đấy ư ! Em khóc ư ! Toàn vội đứng lên nước mắt anh cũng rơi ! Anh cũng khóc khóc cho sự khổ đau của nàng ! Cho mười lăm năm chờ đợi ! Cho sự nhẫn tâm của thời gian . Anh ôm lấy Huyền ghì thật chặt như muốn nuốt cái hình dáng gầy guộc bé nhỏ của nàng và nghe tiếng bi thương cộng thêm sóng lòng sôi sục đau thương. Tình yêu và năm tháng cứ như đùa giỡn với số mệnh hai con người lát sau hai người bình tâm trở lại

- Anh tìm em làm gì bây giờ thân thể em nhuốc nhơ mất rồi !. Huyền rưng rức khóc Toàn lấy khăn thấm đôi mắt nàng và dổ dành . Trong anh đang dâng toả niềm sung sướng ! Anh thấy hạnh phúc và chỉ mỗi thứ ấy không gì khác

- Huyền ơi ! Em có biết anh cứ chờ cứ đợi trong vô vọng bao nhiêu năm không ?. Đó là cái ngày mà anh nhận được những gì của em để lại. Anh hiểu tất cả em nào có lỗi gì ! Đó là số kiếp mà mỗi chúng mình phải gánh lấy trong cuộc đời . Hôm anh truyền máu cho em anh không thể biết đó chính là em là người mà anh luôn tha thiết và chờ đợi tìm kiếm . Toàn nói một hơi như trút đi cái tâm sự sầu thảm của mình .

- Sao anh không tìm một người xứng đáng để có một gia đình . Huyền nói qua nước mắt

- Thôi em ! Đừng khóc nữa làm gì bây giờ chúng ta sẽ vĩnh viễn bên nhau không còn ai có thể chia lìa được! Anh làm tất cả vì em. Toàn nói xonghướng mắt nhìn Huyền khuôn mặt năm xưa bầu bỉnh mơn mỡn nay được thay bằng đôi má hóp và vầng môi khô lợt lạt .

- Anh Toàn em có con rồi. huyền nói cụt lủn

- An biết rồi và đã gặp nó giống em lắm. Toàn bâng khuâng

- Anh Toàn ơi đó cũng chính là con anh mà . Huyền nói đôi tay lạnh của nàng nắm chặt tay Toàn

- Thật vậy ư ! Con anh ư . Toàn ngây người suy nghĩ và khẽ a lên.......đúng rồi ! Hèn chi anh nhìn trong nó có dáng dấp một chút của anh giờ em nói anh mới nhớ ra.Thật tội nghiệp cho em !. Toàn an ủn nàng và Huyền tiếp tục nói

- Em sinh nó vào tháng bảy cái năm mình xa nhau . Ông ấy không đánh em nhưng chì chiết nhiều lần khiến cha mẹ em buồn rầu và qua đời không lâu sau đó . Huyền vừa nói vừa khóc nước mắt cứ thi nhau từng chút trong khoảng thời gian ngắn ngủi . Toàn an ủi nàng trong lòng vui sướng vì anh đã biết Thuận Tiên là con gái anh cái tiếng con cứ vang mãi trong lòng theo nhịp đập trái tim
Tan buổi hoà nhạc Thuận Tiên tròn mắt khi thấy người đàn ông lạ đang ôm Huyền nhìn kỹ thì biết ông cũng là người hiến máu cho mẹ mình .Lặng yên một hồi Tiên hắng giọng thưa

- Thưa mẹ ạ !. Thoáng bối rối hai người buông nhau ra . Hôm nay Toàn mới có dịp nhìn kỹ Thuận tiên . Khuôn mặt giống mẹ nhưng đôi mắt và đôi chân mày thì không khác anh .

- Đây là cha ruột của con mới là người có cùng huyết thống và sinh thành ra con con à ! Huyền nói rơm rớm mắt

- Con lại đây chào ba đi con ! Huyền nắm tay dục con còn Thuận Tiên cứ tròn xoe ra nhìn Toàn bắp bắp không ra tiếng . Cha ư ! Ôi cha mình đây sao ? Thuận tiên ngó Toàn đôi mắt nhu mì long lanh ngấn lệ rồi ôm chầm lấy Toàn .

Tiếng kêu khóc của đứa con hoà lẫn lời trách móc vu vơ khiến suối lòng Toàn thêm quặn thắt . Nhưng hôm nay cả gia đình họ sum họp không gì có thể đánh đổi hay chia lìa họ được .Và trên kia Đức Chúa Trời hình như cũng đang chúc phúc cho họ họ đi bên nhau dìu từng bước nhỏ trong lòng vang tiếng kinh cầu . Ngước lên cao nhìn Thập Giá nhìn Đức Mẹ Maria Đồng trinh Tâm hồn họ như hồi sinh trong tình thương Thiên Chúa .

Đêm nay ! Lần đầu tiên trong đời một gia đình bé nhỏ sum họp trong một căn nhà trọ cũng bé nhỏ nhưng chan hoà hạnh phúc . Toàn khẻ tay vuốt tóc Thuận Tiên và âu yếm nhìn Huyền cả hai bây giờ bên anh Tất cả cùng hướng về một chân trời mới . Tối nay ngoài kia Đêm Giáng Sinh đã đến râm vang trong xóm đạo tiếng nhạc Thánh ca du dương trầm bổng . Cả ba người vui vầy bên máng cỏ nhìn Đức Chúa Hài Đồng đang ngự và chung quanh các vị Thánh đang chúc mừng . Cả ba người cùng nắm tay nhau cất lời tiếng ca vang cao vút trong sự hân hoan sung sướng .........


oo00oo

Hôm nay lễ kỷ niệm mười năm sự tái hợp và ngày mà Thuận Tiên lấy bằng tiến sỹ xuất sắc được tổ chức long trọng ở biệt thự riêng của vợ chồng Toàn . cả hai đứng trước cổng đón các quan khách và những thân hữu từ xóm đạo năm xưa vào dự tiệc . Tất cả đều cùng nâng cốc cụng ly chúc cho sự thăng tiến của Thuận Tiên và hạnh phúc của gia đình họ .
Trên bầu trời Buổi trưa gắt nắng như dịu lại ! Như thầm chúc cho một gia đình đầm ấm sau nhiều năm sóng gió tưởng như đã vỡ tan như bọt nước . Trên môi họ nay những nụ cười rất tươi luôn nở hoà theo lời cầu chúc của quan khách . Đến xế trưa tất cả ra về và trong nhà ba người đứng bên nhau hai mái đầu đã bạc chính giữa là niềm hy vọng lớn.

Và ngoài kia người gác cửa Đông Hoà đến đây xin hạ màn chúc tất cả các độc giả một mùa Xuân đầy ý nguyện và nhiều hạnh phúc....%

Đông Hòa NGUYỄN CHÍ HIỆP
Viết xong lúc 9. 00 10/06

 

More...

LỚP NHẠC CUỐI CÙNG

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp


    Bọn trẻ xúm lại quây quần bên cái vòng tròn hột xoài vẽ trên mặt đất . Đây là trò chơi dân gian của lủ trẻ miền quê sau khi vẽ cái vòng hình hột xoài thì gạch hai gạch dài hai đầu làm hai tụ cái còn lại chia ra hai bên mổi bên năm ô . Trong hai ô đầu thì đặt hai cục đá bằng nửa bàn tay làm quân cái con lại các ô nhỏ mổi ô rải năm cục đá nhỏ làm quân đi . Cứ thế sau khi " oản tù tì " Thì bên thắng sẽ hốt quân bên mình bất cứ tụ nào rải về hướng mình thích cứ rải hết thì hốt tụ kế rải cho đến khi có một ô trống trước mặt lấy tay đập vào đó ăn phần quân cờ trong ô kế tiếp bất kể tụ đó là tụ nào kể cả tụ cái nếu như có các ô kế tiếp cách khoãng đều nhau nghĩa là cứ cách một ô đến một tụ thì đập tay vào ô trống kế tiếp ăn luôn . Khi hết quân trên bàn thì bên nào nhiều quân thì bên đó thắng . Nhưng nếu rải đến sát tụ cái mà hết quân đi thì kể như bí lúc đó mới đến phía đối diện mới được đi

    - Ê Hòa ! Ăn gian quá vậy hử . Thằng Ngọc vừa nói vừa sỉ ngón tay vào trán thằng Hòa


    - Hông dám đâu ! Tui hốt tụ này chớ bộ ai ăn gian nè ! Sao hồi này giờ hông dòm bây giờ tui hốt rồi nhe ! Chuẩn bị chìa cái lổ tai đây để búng nào . Hòa vừa nói vừa thò tay hốt miệng cười ngất ngư .


    - Hòa nè ! Ráng ăn nghe ! Còn cái phần búng lổ tai thì tặng cho tui nhen !. Thằng Kiều ngồi ngoài vừa nhìn vừa lên tiếng vừa cười ha hả . Cả bọn đang chơi trò khoanh tụ đếm đá ai thắng thì được búng lổ tai đối thủ năm cái ! Có quyền tặng người khác búng dùm luôn tiếng nói cười rôm rã lẫn tiếng chí choé giành giật .


    Cả bọn đang chơi nói cười khanh khách thì nghe tiếng gọi ơi ới từ phía sau


    - Thôi nghỉ chơi tới giờ rồi ! Chúng mình đến nhà thầy Phát đi nào ! thằng Vỹ vừa chạy đến gần vừa nói thật lớn


    - Còn sớm mà ! Chơi thêm một chút nữa ! Uổng lắm . Thằng Sơn nhăn mặt cào nhào vì còn mê mẩn với trò chơi


    - Sớm gì nữa ! Nghỉ thôi mai diễn rồi ! Nhanh chân cho nhờ tí nào !. Thằng Vỹ vừa nói vừa nghênh cái mặt hếch lên ra chiều việc rất quan trọng và khẩn trương .


    - Vậy thì mình đi ! Kẻo thầy chờ !. Thằng Sơn vừa nói vừa đứng dậy phủi đít quần xỏ chân vào dép .


    - Chị Kiều ơi ! Hôm nay chị làm ca sĩ nghe ! Thằng Ngọc vừa nói vừa bẻ miệng cho ra tiếng ngọng nghịu eo éo .


    - Tui đập một cái là chết liền à nghen ! Kêu bằng anh chứ chị hả thằng khỉ kia .


    - Hì.. Hì...! Ai biểu anh có tên con gái làm chi ?. Thằng Vỹ vừa nói vừa cười lem lém chân bước loạng choạng .


    - Hay là để tui đóng vai Kim Trọng luôn cho trọn tuồng nhe ! Thằng Ngọc lại nói tiếp rồi nhe răng cười sặc sụa.


    - Ê ! Kim Trọng cái con khỉ á ! Có nước là ma vương thành quỷ á ! Nói xong thằng Kiều nó rượt thằng Ngọc chạy cót cờ . Riêng thằng Ngự ngồi yên khi nãy cũng vội đứng dậy đi theo .


    Cả Bọn vừa đi vừa giỡn những tiếng xỉa xói tiếng cười khanh khách cứ vang lên . Bọn trẻ con đứa nói qua kẻ nói lại huyên náo cả con đường không bao lâu thì đến nhà ông Phát . Thầy Phát dạy nhạc ! Ông dạy cho chúng cách đệm đàn đánh trống sô lô guitar bass kèn xác xô phôn thanh nhạc . Ông rất thương bọn trẻ chúng con nhà nghèo và bản thân ông cũng nghèo như gia đình bọn trẻ . Ông không lấy tiền và bọn chúng cũng rất thương ông và không hề làm ông giận . Ông rất ít quát tháo khi chúng sai chỉ khẻ tay nhẹ vào trán và nói rất nhỏ
    - Sai rồi con ! Làm lại.....Từ từ nào ! Đừng gấp quá.....Chú ý ở chân nhớ đấy !


    Giọng nói và cử chỉ của ông không hoa mỹ không rườm rà nhưng chứa đựng những thâm tình thiết tha vô bờ . Bản thân ông cũng thương yêu bọn trẻ như con vậy . Những khi trái gió trở trời đứa nào bệnh ông đều ân cần săn sóc lo lắng đến tận cùng . Trên cuộc đời ! Không gì bằng tình cha mẹ thầy trò ! Thật cao cả .


    - Thầy ơi ! Hôm nay con đi cây sô-lô nghe ! Thằng Vỹ vừa nói vừa thử đàn


    - Dạ thưa thầy ! Cho nó ngồi trống đi nó đánh trống hay nhất bọn . Thằng Kiều nói


    - Còn con guitar bass thôi ! Thưa thầy . Thằng Sơn đủng đỉnh lên tiếng .


    - Thằng Hòa con đâu rồi ! Ông Phát đưa mắt tìm


    - Dạ ! Con đây thưa thầy !.Thằng Hòa vừa nói cái đầu thì gật gật và mở đàn chỉnh âm tiết .


    - Hôm nay con đàn organ và kiêm ca sĩ luôn vì bé Thủy hôm nay bận rồi không có đến còn thằng Ngự ! Con đi cây sô-lô vậy ? Ông Phát nói
    - Còn thằng Ngọc Thì kèn xác-xô-phôn nghe con ! Ông Phát bảo thêm


    - Dạ còn con thổi sáo nghe thầy ! Thằng Kiều nói thêm ông Phát gật đầu rồi mở tủ rút tập nhạc lý mở ra tìm bài .


    Cả bọn trẻ vừa đàn vừa hát đến xế trưa ông Phát vừa nắn nhịp vừa đàn tranh họa điệu vừa xướng âm một cách khéo léo. Một buổi tập thật hay và có nhiều ý nghĩa .


    - Thôi đến đây nghĩ các con ! Ông Phát ôn tồn nói


    Trong thâm tâm ông bọn trẻ là niềm thương sâu lắng nhất mà ông có trong cuộc đời của ông . Những gì ông dạy chúng là cả tâm huyết mà ông theo đuổi từ rất lâu . Tâm hồn người thầy là sự hy sinh cao cả là chuổi định hướng mà mổi mầm sống sẽ hướng về lối đi đã định trên đường đời sự ban tặng có lẽ chỉ ở đây ! Chính nơi đây ! Không đâu khác . Ông nói trong tương lai khi lớn lên chúng sẽ thành một ban nhạc điều này sẽ làm ông rất mừng ! Đó là niềm ước ao vô bờ bến của người Thầy ! Mà sự thành đạt là việc còn rất xa vời .


    - Chị Kiều ơi ! Chị dễ thương quá !. Thằng Vỹ lại chọc quê


    - Úynh bây giờ nghen ! Giởn hoài mét thầy cho coi !. Thằng Kiều dọa còn Vỹ thì le lưởi núp sau lưng Sơn .
    - Thôi mà ! Kêu lần này thôi mai mốt không ghẹo nữa !. Thằng Vỹ vừa nói vừa hỉnh lổ mủi cười lớn .

    Cả Bọn kéo nhau ra về trên đường cũng cảnh cười nói chê bai giận dỗi xiên qua xéo lại có khi cười ầm ầm làm người đi đường cũng vui lây . Ôi ! Tuổi thơ là vậy ! Tuổi trẻ của hoài bão và nhiều ước mơ . Những tâm hồn trong trắng thiếu thời ấy có biết đâu những giây phút bên nhau cùng vui thật ngắn ngủi có ai biết rằng một ngày mai kia cuộc đời sẽ ra sau ước vọng bấy giờ sẽ như thế nào ?. Trong hoàn cảnh sống với những mơ hồ về tương lai sự nghiệp đối với chúng thật khó hiểu và bất định .


    Trong tâm hồn non nớt chỉ biết vui cười học hỏi ! Chúng có hay đâu ngoài xa kia chiến tranh vẫn còn chờ đợi chúng . Ngày mai kia khi lớn lên chúng cũng phải lao mình vào lửa đạn và những mất mát đau thương . Những ước ao to lớn nhưng đầy hoài bão của ông thầy dạy nhạc rồi có khi cũng sẽ tan thành mây khói .

    Sáng hôm ấy ! Ngày kết thúc chiến tranh rồi cũng đến . Thằng Hòa thì theo gia đình về Sài gòn thằng Vỹ theo người thân xuống tàu đi viễn xứ và thằng Sơn thì theo mẹ về tới tận Quảng ngãi . Tất cả bọn chúng mổi người mỗi hướng kẽ một nơi phương trời nào xa lạ thời gian cứ lặng lẽ trôi nhanh thấm thoát mà đã ba mươi năm........... Những đứa trẻ năm xưa đã trưởng thành chúng cũng nối tiếp theo ông Phát trở thành những nhạc sĩ nổi tiếng khắp thế giới . Ôi ! Cái thế giới tuy lớn nhưng lại bé nhỏ trong tiếng đàn hát .

    Một hôm cuối mùa đông năm ấy ! Trên lối cũ con đường quê xưa Cảnh vật ngày trước vẫn còn tuy có thay đổi đôi chút . Bãi cát lúc trước bây giờ đã mọc đầy cỏ . Cây phượng vĩ còn non lúc trước bọn trẻ cắm bậy để chơi trò cút bắt nay thành một tán lớn tỏa nhiều cành . Thời gian ! Thời gian...... ! Đó là những chuổi ngày bất tận của tạo hóa .


    Một nhóm người trạc tuổi trung niên trong những bộ âu phục chỉnh tề họ lặng lẽ bỏ chiếc xe hơi bóng loáng ngoài phố chợ . Họ đi bên nhau từng bước chậm như muốn nuốt chững cái con đường năm xưa ! Con đường thời thơ dại mà tâm tư của họ vẫn hướng về dù nay mỗi người một nơi .


    Loay hoay một lúc trước cái cổng đơn sơ bên hàng dậu nhỏ nghiêng nghiêng . Vẫn cái lu nước bằng sành cũ kỹ ngay gần trước cửa vài ống sáo hỏng gác ngang qua bụi hoa hồng . Tất cả đập vào mắt họ là ngôi nhà nhỏ năm xưa vẫn còn quen thuộc . Ông Phát nay đã rất già tóc ông bạc trắng bước chân run run da mặt nhăn nheo tay cầm cây gậy trúc ngồi trên ghế xếp gần sát mép trong cửa .


    Họ bước vào nhà nhìn ông không hề ngỡ ngàng ! Không hề ngượng ngập ! Họ ôm lấy ông như những đứa con ôm lấy người cha thân yêu ! Tất cả họ đều khóc ! Nước mắt của họ rơi rơi theo nỗi niềm năm tháng họ khóc cho ngày trùng phùng ! Cho tình thương thầy trò bao năm xa cách ! Cho sự thờ ơ của chính họ ! Ba mươi năm.....! Ba mươi năm.....! Giấc mơ dĩ vãng trong ngày trở về .


    - Thưa thầy con là thằng Hòa ạ !


    - Thưa thầy con là thằng Ngự sô-lô đây ạ !


    - Con là thằng Kiều ạ !


    - Con là Thằng Vỹ ạ !


    - Con là thằng Sơn ạ !


    - Con là Bé Thủy ạ !


    Cả nhóm người lao nhao lên tranh nhau nói giọng của họ trùng lấp nhau . Mừng mừng tủi tủi phút chốc trôi qua ! Những nụ cười tiếng nói tuôn ra không dứt họ kể cho ông Phát nghe những thành đạt của họ trong cuộc sống những bước thăng trầm mà họ trải qua . Có niềm vui nào lớn hơn đối với một người thầy !


    Ông thấy mình như trẻ lại như tìm thấy ngày xưa trong hồi niệm . Những khuông mặt lớn tuổi nhưng đượm nét thân quen làm ông liên tưởng đến mình trong quá khứ giống như họ . Ông cảm động rơi lệ ! Giọt nước mắt quý giá của ông rơi xuống mang theo tình thương xoa nhẹ tâm hồn cho họ.......Ông lẩm bẩm :


    - Đủ cả rồi ! Không thiếu ai tất cả đã trở về !. Tuy gối mỏi tay run nhưng tâm hồn ông vẫn vậy ! Vẫn cái tính ngang bướng như hồi thanh niên ! Không biết khuất phục trước khó khăn !. Ông vẫn hiền từ cần mẫn và nhớ thương đến họ trông về một ngày thầy trò xum họp .
    Cả bọn vào vị trí ngày xưa là Hòa organ Sơn guitar bass Ngọc xác-xô-phôn Kiều thổi sáo Vỹ đánh trống Ngự Sô-lô Thủy thanh nhạc . Tất cả đàn hát say sưa....... đến xế chiều họ từ giã ông ra về trong quyến luyến . Ôi ! Tình thầy trò thật cao thượng . Tất cả họ còn nhớ đến ông ! Người thầy dạy nhạc xưa cũ.


    - Thầy ơi ! Mai chúng con lại đi xa rồi........ Nhưng chúng con sẽ nhớ thầy mãi thôi ! Chúng con cầu trời thấy sống thật lâu để chúng con còn mãi mãi được gặp thầy.


    - Thầy ơi ! Mai kia xa thầy chúng con sẽ vẫn nhớ mãi những lời thầy dạy ! Sẽ sống có ích cho đời tấm lòng và lời dặn dò của thầy sẽ theo chúng con trên bước đường của tương lai . Nói xong tất cả họ đều ngấn lệ họ khóc cho buổi chia ly .
    Ông Phát tiển họ ra cửa những đứa học trò của ông họ sẽ đi xa....! Rất xa....! Nhưng đã mang âm hưởng của ông ! Âm thanh của cuộc đời ông cho mọi người niềm hi vọng cuôc sống .

    Đến mùa hè năm ấy ! Họ cũng trở lại và lần này họ xây cho ông một căn nhà mới những dụng cụ nhạc khí năm xưa ông vẫn giữ lại và xếp nó ở vị trí trang trọng ở phòng khách như ngày xưa .

hết

đông hòa Nguyễn Chí Hiệp   

More...

Tuổi Thơ Ấu

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

     Kính thưa Quý vị :

Có lẽ trong cuộc sống này MẸ là tiếng gọi thân thương nhất MẸ là người mang đến cho ta sự sống nuôi nấng và trao cho ta tất cả những gì của tình yêu thương và an ủi ta trên bước đường đời đỡ dậy sau những lần vấp ngã .  Hôm nay nhân dịp 50 năm ngày kỷ niệm sinh 04.10.1959 - 0410.2009 Đông Hòa xin gửi đến Quý Vị một tác phẩn viết về Mẹ một tác phẩm tuy ngắn ngủi nhưng được viết với những suy nghĩ về MẸ và cuộc sống

Rất cảm ơn Quý vị ghé thăm
Thân ái

...........................

 

   Năm lên sáu tuổi lúc ấy ở đất Long Xuyên thật êm ả !. Mỗi chiều mẹ tôi thường dắt tôi vào Đại Chủng Viện Tê rê sa để nghe giảng lời Chúa và các buổi Thánh Lễ cầu nguyện về Mẹ Tê rê sa. Vừa qua cầu Hoàng Diệu thì đến chủng viện nơi đây phong cảnh rất đẹp có trồng nhiều cây lớn che mát cả một vùng.

        Trong buổi cầu kinh ! Nghiêm trang mọi người hướng đến Tượng Đức Mẹ cầu nguyện rất lâu kế tiếp là khúc nhạc Thánh Ca trầm bổng vút cao. Sau khi mặt trời vừa tối ! Hai mẹ con ra về trên đường Gia Long rợp bóng mát trong lòng ngập tràn hạnh phúc.

        Nhà của tôi nằm trong xóm nhỏ trên đường Ngô Quyền vây quanh là một khu vườn nhỏ trồng soài mận ổi …… cho quả quanh năm. Tuổi ấu thơ tôi trải qua êm đềm dù chiến tranh vẫn còn vang xa …. Năm ấy tôi vào tiểu học vào trường Nam Long xuyên tôi học rất cũ kỹ nhưng rộng lớn. Dạy tôi vào lớp năm (*) là ông thầy giáo già nhưng rất thương trẻ và bọn học trò chúng tôi cứ kêu bằng ông. Bóng dáng cử chỉ của ông khiến bọn học trò rất khó quên. Nhiều mùa hè cũng trôi qua ! Mang theo cả niềm ước mơ của tôi và thời thơ ấu. Chiến tranh kết thúc ! Tôi lại phải xa nơi đây lên Sài gòn.

       Tôi không thể quên hình ảnh năm xưa những chiều lá rụng từng bước nhỏ nhoi bên mẹ đưa cánh tay theo bước ! Thoăn thoắt tôi đi. Đó chính là những kỷ niệm ngày xưa đầy thơ dại nhưng thoang thoáng nỗi buồn nhớ nhung sâu thẳm.

       Đã qua nhiều năm ! Tôi không trở lại nơi ấy không biết bây giờ thay đổi ra sau. Trong khu vườn nhà yên tỉnh năm xưa cây trái có còn tươi tốt ! Hay không còn nữa !. những con đường năm xưa có còn rợp bóng cây và theo thời gian cảnh chiều hoàng hôn có còn vắng lặng. Một nỗi buồn lặng lẽ xâm chiếm tâm hồn cái cảm giác lẽ loi dang dở như cuốn lấy tôi lấp vào tim từng hồi lưu niệm.

        Hôm nay trở lại tôi lê từng bước trên những con đường và công viên năm ấy. Bây giờ là mùa mưa những giọt nước thi nhau rơi dưới con đường từng vũng đọng bầu trời tối xám trắng mênh mang. Đường hoang vắng dần tôi lại thấy được cảnh năm xưa mà tuổi thơ đi qua !. Lại nhớ thuở mẹ và tôi từng bước theo dòng người vào Chủng Viện cầu kinh lại nhớ Thánh Ca lời Chúa vang trong chiều ! Hòa lẫn theo tiếng chuông sinh động......

       Hoàng hôn đến dần ! Mưa rồi cũng ngơi bớt nhìn những vệt nước còn lấp loáng vương vãi trên mặt đường ! Tôi bâng khuâng rồi chậm bước vào một quán nước cạnh công viên. không khí cũng theo vào tôi khẽ run vì hơi lạnh. Đến đêm mưa cũng tạnh và ánh trăng rằm đem một màu sáng dịu toả nhẹ nhàng vắt qua cầu Hoàng Diệu. Chợt nhớ hai câu thơ bất hủ

    “ Cầu nào cao bằng cầu Hoàng Diệu
      Gái nào điệu bằng gái Long Xuyên “

        Những lời thơ người lớn mà năm xưa tôi từng nghe và chẳng biết gì về chữ “điệu “ trong thơ.

        Giọt cà phê sóng sánh đen đặc vị đắng ngọt quyện môi. Tôi bồi hồi nhìn người đàn ông quẫy chiếc xe lôi đạp đi về hướng đường Trần Hưng Đạo con đường tuổi thơ tôi mỗi ngày nắm tay mẹ đi học.

        Những cô gái Long xuyên vẫn như xưa trong tà áo dài trắng thướt tha đội những chiếc nón bài thơ bước ra từ những lớp Anh ngữ ban đêm vây trắng cả con đường. Một đôi mắt chợt nhìn tôi ! Thoáng ngỡ ngàng ! Rung động thật lạ kỳ. Đôi mắt thật giống mẹ tôi năm xưa ! Ấm ấp và hiền dịu.

        Nhớ ngày trước tôi từng ước ao khi trở lại sẽ đi và lùng sục khắp nẻo đường quê hương để tìm lại cái thời thơ ấu trôi sâu trong dĩ vãng. Tối đến tôi sẽ ngồi hàng giờ dưới ghế công viên nhìn dòng sông âm thầm chảy. Từng đám lục bình trôi dật dờ theo dòng nước cuộn đỏ đục ngầu.... Đâu đó những chiếc ghe lập lừ thoăn thoắt theo dầm bơi của cô thôn nữ xa dần.....Rồi khuất hẳn sau khúc quanh.

        Bạn cũ không còn ! Họ cũng như tôi ra đi tứ xứ không biết có trở về như tôi hay không ! Tôi nhớ hai cô em gái nhỏ con dì mỗi sáng chúng tôi cùng nhau đi học trên con đường vắng đến trường. Vừa đi vừa đùa giỡn rượt nhau vòng quanh những chiếc ghế công viên Gia Long. Và ngày cứ trôi qua thầm lặng ngốn hết tuổi ấu thơ của tôi chôn vào kỷ niệm.

        Buổi sáng không khí ồn ào xe chạy tấp nập huyên náo cả con đường. Tôi thức dậy khẽ vươn vai và ra cửa sổ sân thương khách sạn nhìn xuống ! Một thành phố thu nhỏ dưới chân ! Con đường Trần Hưng Đạo như dòng huyết mạch nối hai cây cầu Hoàng Diệu và Nguyễn Trung Trực đen loáng trong nắng sớm.

       Tôi rẽ từng bước trên đại lộ rộng và ngắm nhìn lần cuối trước khi rời khỏi Long Xuyên lòng bồi hồi nhớ mẹ ngày xưa bên tôi trên con đường vào Chủng Viện Tê rê sa mà cuộc đời thơ ấu tôi in vết. Thầm cầu nguyện và ước hẹn sau này sẽ về thăm lại quê hương nhớ câu ca: “Quê hương là chùm khế ngọt cho tôi trèo hái mỗi ngày ……” Lòng buồn rười rượi khi nghe tiếng chuông Thánh Đường Đại Chủng Viện vang lên rồi nhỏ dần ………

Kết Thúc (END)
Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

More...

Một chuyến phiêu lưu

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

            Một tiếng khô khốc vang lên ! Nó sinh ra đời nằm gọn lỏn trên mặt nước Nó nghe mình còn một chút hơi ấm và cảm thấy mình mẩy ướt . Ngọn sóng lùa Nó trôi đi và nó cứ trôi đi theo dòng nước thủy triều cảnh vật xung quanh thật yên ả Nó bỗng trừu tượng ra người đã sinh ra Nó nhưng nó không thể nhớ nỗi.

- Xạc ... xạc ngọn sóng lại trườn đến lần này thật mạnh mẽ xốc đầy bọt trắng xóa và dìm đầu nó xuống thêm lần nữa lát sau êm lại nó nghe trên lưng mình có cái gì đó mềm mại . Nó lại nhìn kỹ lần nữa ... thì ra là cô bọt nước cô ấy đang thẹn thùng nhìn Nó và mĩm cười


- Nào ta làm quen anh nhé ! Tiếng rào rào của cô Bọt Nước chen lẫn với gió


- Ừa ta dạo thôi ! Nó trả lời và nắm tay cô Bọt Nước thả nhẹ theo dòng nước qua mấy chỏm lục bình trôi lênh đênh cạnh một bụi dừa


- Ai sinh ra em vậy ? nó chợt hỏi


- không biết nữa ! Thế còn anh


- Ừ không biết nữa anh cảm thấy rất nóng và thấy mình văng xuống đây


- Chà ly kỳ quá hả anh


- Cũng không biết nữa nào ta đi tiếp em nhé ... Ồ em mặc áo ngũ sắc đẹp quá ...Rất đẹp em ạ !


-Anh thì như tấm nệm vậy dựa vào anh em rất yên lòng ... Cô Bọt nước nói thêm


- Vậy à anh thấy hạnh phúc lắm


- Nhỏ nhoi quá phải không anh !


- Ừ nhỏ nhoi quá em ạ ....như cuộc sống chúng mình vậy

        Ngọn sóng lại trôi đến và thủy triều lên những con cá bắt đầu kiếm ăn ven bờ đã thấy nó và cô Bọt Nước con cá nhào đến và nuốt chửng họ vô bụng .

- Trời trong này tối thui em ạ ... Nó kêu lên


- Tối quá như ban đêm anh hả ?


- Ừ thôi kệ nó ... anh nghe hơi ấm lên nè ... hình như mình đang tan ra


- Em không sợ vì có anh rồi

     Nó lại mĩm cười thật hạnh phúc khi thấy cuộc sống dù ngắn ngủi nhưng Nó đã có một tình yêu vô cùng với cô Bọt Nước và nghĩ rằng dù chuyến phiêu lưu này kết thúc ra sao đi chăng nữa thì Nó vẫn chấp nhận . Ục ... ùm ... bỗng nó lại nghe nhiều tiếng động và nghe thêm tiếng la :


- Cá..cá và ngừoi ta bắt lấy những con cá quăng vào thùng mang nNó và cô Bọt Nớc đi theo .


- Nhậu ...nhậu ... lại là những tiếng la quen thuộc và Nó nghe mình nóng rực thì ra họ nướng con cá trên ngọn lửa Nó thấy mình không đi và chìm sâu trong sức nóng ấy ....rồi cơ thể Nó tan ra lạo vào miệng của những tên bợm nhậu kia ....Nó thấy cơ thể bị phân thân ra nghìn mảnh .... bám lên phổi khò khè theo hơi thở


-Khục khục ... tiếng ho ấy làm văng những kẻ thay thế nó xuống khắp mọi nơi


- Loáng thoáng nó lại nghe tiếng la thật lớn


- Cục đờm ... cục đờm xanh lè  ...


   Nó giật mình và biết tên của mình là Cục Đờm .....

Hheheheh ...hết rồi

More...

ĐÔI ÁO TÍM THỦY CHUNG

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp


Tác giả : Đông Hòa


 
doi ao tim thuy chung.jpg  58 KB     Trên kia là đầu con đường dẫn vào một xóm nhà đối diện là sông An Hòa hiền hoà chảy thông ra sông Hậu . trước hiên nhà trông ra vườn cạnh cái cửa sổ bằng tre nứa thô kệch Huỳnh đang ngồi học bài chăm chỉ . Buổi trưa bầu trời có nhiều đám mây bay thoảng theo cơn gió đùa nhẹ căn nhà như khẽ lắc lư kèn kẹt . Trên cái giàn mướp bằng tầm vông lũ ong bầu đục từng lỗ bên trong phát ra tiếng o ..o .. trên giàn mấy chùm hoa mướp lưa thưa đung đưa theo gió ngoài xa xa vang nhẹ một vài tiếng khua của mái chèo dưới sông của những chiếc nghe nhỏ .

            Đó là vùng quê sông nước của đất Long Xuyên mảnh đất mà Huỳnh xem như là quê hương thứ hai trong bôn ba của gia đình . Suốt nhiều năm học tuổi thơ và niên thiếu đều trải qua nơi đây . Đang học bài bỗng nhiên cái cảm giác là lạ như có ai rình rập chợt đến Huỳnh không ngó lên cũng đoán được có người đứng nhìn mình .

- Thảo mới đến à ! Hôm nay sang không học sao ?. Cô gái mỉm cười nhìn Huỳnh rồi khẽ nói :

- Anh Huỳnh học siêng năng quá ! Người ta đến tới sát một bên rồi mà không hay . Huỳnh lấy ghế mời Thảo ngồi hôm nay nàng mặc chiếc áo thêu màu tím có kim tuyến lóng lánh rất đẹp làm cho nàng thêm kiều diễm . ngồi ghế Thảo dựa đầu vào cây ổi như dáng vẻ mệt mỏi cặp môi hé mọng đôi gò má hây hây ửng hồng . Đôi mắt nàng long lanh đen tuyền vừa trong trẻo vừa sáng ngời
.
             Nàng thật đẹp và yêu kiều làm sao ! Cái vẽ đẹp của một cô gái Long Xuyên thật khả ái và thuỳ mị . Huỳnh ngước mắt nhìn nàng nhưng không dám nhìn lâu nhất là không nhìn sâu vào đôi mắt của nàng đôi mắt huyền bí như có cái mãnh lực vô hình làm cho Huỳnh náo nức trong lòng .

Thảo với tay bứt mấy lá ổi hỏi vu vơ

- Anh Huỳnh sắp thi tú tài rồi phải không ? Nếu kỳ thi này anh đậu chắc phải lên Sài gòn học rồi em sẽ ít gặp anh ! Buồn thật . Thảo nói tiếp

Huỳnh Có vẻ như bâng khuâng vì những ngày tới và thay đổi của việc học hành

- Tôi củng ráng cố gắng để không phụ lòng cha mẹ và vì tương lai của mình nữa Thảo à !

            Nhưng Huỳnh không nghĩ vậy ! Vì biết khi đậu và lên Sài gòn thì phải tạm xa tất cả . Huỳnh hiểu rằng khi ấy những người thân của mình ở vùng quê này sẽ luôn khắc khoải thương nhớ anh . Trong cuộc sống có ai không muốn sẽ có một tình yêu nhưng khi đối diện làm sao để thốt nên lời cho người ấy hiểu mình quả là một việc khó ! Rất khó . Hôm nay cả hai người cùng ngồi đây trong cảnh vật thật thơ mộng tay run run Huỳnh vịn vào nhành ổi rồi nói :

- Thế mai anh đi rồi Thảo có nhớ anh không ?

- Anh này !.....Không biết nữa à . Thảo ấp úng ửng mặt

- Vậy thì cũng nhớ hả em ! Huỳnh vừa nói vừa cười nhẹ

- Người ta cũng thương anh mà ! Anh không thấy sao ?

-Thảo ơi ! Không lâu nữa mình xa nhau Anh sẽ rất nhớ em và quê hương chúng ta cho anh nhiều kỷ niệm . Huỳnh nói giọng buồn buồn .
Thời gian cũng trôi qua nhanh ! Sao kỳ thi tú tài Huỳnh đổ hạng ưu và chuyển về học ở trường

            Đại học sư phạm Sài gòn . Thế là một năm trôi qua chàng không về quê . Vừa học vừa làm kiếm tiền nuôi thân công việc thật quá sức với anh . Sau kỳ thi cuối khoá học năm đầu Huỳnh cũng về thăm quê trong kỳ nghỉ hè đầu tiên . Sáng hôm ấy Thảo sang nhà Huỳnh thật sớm

- Anh Huỳnh mới về à !

- Ừ ! Anh mới về ! Em khoẻ hả ! Huỳnh vồn vả

- Cũng vậy thôi anh ! Dưới mình đâu có gì thay đỗi từ hồi anh đi

- Mình ra cây ổi chút nhé ! Huỳnh nói rồi nắm tay Thảo kéo đi

- Ui đau em nè ! ... Thảo rên nhỏ

- Xin lỗi anh quên ! Nhớ em quá ! Lâu rồi còn gì

- Anh Huỳnh thấy gì lạ không ? Thảo hỏi

- Gì vậy em ? Huỳnh vừa nhìn nói

- Em mặc cái áo này năm ngoái trước lúc anh đi nè ! Thảo vừa nói vừa mân mê vạt áo .

            Huỳnh nhìn Thảo trong lòng âm hưởng của tình yêu vang lên cơn sóng ngầm . Huỳnh đã yêu nàng ! Trong tâm hồn tà áo tím biếc cho Huỳnh một chút gì đó của nhẹ nhàng và ấm áp . Huỳnh nắm tay Thảo những ngón nhỏ nhu mì thu gọn trong tay anh. Anh nghe được tiếng gọi của hai trái tim cùng nhịp đập mối tình đầu tiên mà mấy năm nay anh trân trọng .Tình yêu của họ thật thanh tao ! Thật nhẹ nhàng ! Không vội vã . Buổi chiều dần đến bên cạnh mấy nhánh me tây mặt trời núp bóng như đậu nhẹ lên ánh nắng vàng hoe trải xuống dòng sông An Hòa tạo nên một cảnh vật huyền bí

- Mai anh lên Sài gòn rồi ! Không biết có nhớ em không ? Thảo đăm chiêu

- Anh mà quên em sao nỗi ! Mình tất cả vì nhau mà . Huỳnh nói và anh nhìn sâu vào mắt Thảo

- Mỗi tuần nhớ viết thư cho em đó

- Ừ ! Mỗi tuần hai lá được không nào . Huỳnh nói và cười nhẹ

- Nhớ giữ gìn sức khoẻ nghe anh ! Thảo dặn dò

- Anh biết mà ! Huỳnh nói

            Sáng hôm ấy Huỳnh ra bến xe lên Sài gòn vào ký túc xá xếp dọn đồ đạc hành lý xong rồi đi ngủ
. Trong giấc mơ anh thấy mình bay bổng trong không trung dưới kia quê hương anh một vùng sông nước hiền hoà . Anh chợt thấy cây cầu Hoàng Diệu như vẫy chào anh ! Lại thấy Thảo bên anh đi xem phim ở rạp Minh Hiển và ra về thong dong trên đường Trần hưng Đạo .

Long Xuyên ! Long Xuyên....... quê hương anh và Thảo ! Mối tình của hai người trong ước mong thành sự thật . Trời vừa sáng ! Đánh răng súc miệng xong Huỳnh khoá cửa để đến trường . Hôm nay ngày khai giảng niên khoá mới

- Anh Huỳnh ! Mới lên à . Tiếng của một cô gái gọi và hỏi

- Chào Loan ! Tôi mới lên hôm qua. Huỳnh lịch sự trả lời

- Về quê chắc vui hả ! cô gái tên Loan hỏi tiếp

- Vui nhưng thấy ngày mau hết quá ! Huỳnh tiếc rẽ

- Hôm nay khai giảng xong rồi về ! Mình đi ăn kem nghe . Loan đề nghị

- Vậy cũng được ! Hôm nay tôi khao. Huỳnh vừa nói vừa cười

            Hai người tản bộ đi chậm qua hồ con rùa nơi có những tiệm kem nổi tiếng ở Sài gòn . Loan là bạn học của anh hai người học chung một lớp và cùng nhóm . Loan cũng giống như Thảo nàng thích mặc chiếc áo màu tím nhạt lóng lánh những hạt cườm được thêu thùa rất gọn công phu . Gia đình nàng giàu có và quản lý nhiều cửa hàng ở Sài gòn nhưng nàng không thấy thế mà tỏ ra kiêu hãnh mà ngược lại rất nhu mì và hiền dịu như những cô gái bình thường . Gia đình nàng cũng vậy ! Rất mực thước và thương người hay giúp đỡ kẻ hoạn nạn thất cơ lỡ vận .

- Kem ngon chứ ! Loan nói

- Ngon thì có ngon nhưng sao lần nào Loan cũng trả tiền tôi ngại quá ! Huỳnh tỏ vẻ ái ngại

- Ai trả cũng được mà ! Mai tới nhà em chơi nghe . Loan vừa nói nét mặt bâng khuâng

- Rồi mai tôi sẽ đến nhung có gì không vậy ! Thấy ngại quá . Huỳnh nói mặt vẽ ưu tư

            Huỳnh từ giã Loan ra về lòng hơi phân vân và nhớ Thảo lại nhớ Loan vì cả hai gợi tâm tư chàng bằng một tà áo tím thuần khiết . Sáng hôm ấy theo lời hẹn Huỳnh đến nhà Loan trước nhà cái cổng rào đồ sộ mấy con chó bẹc-ghê như muốn nuốt chửng anh với tay Huỳnh bấm chuông

- Anh tìm ai vậy ?. Tiếng người trong nhà hỏi

- Dạ ! Tôi tìm Loan ạ ! Huỳnh trả lời

- Anh chờ một chút tôi sẽ kêu cô chủ ra ngay !.

- Vâng ! Tôi chờ . Huỳnh nói xong lại suy nghĩ mông lung

- Anh Huỳnh mới đến à ! Thảo nói vẻ mặt mừng rỡ

- Để anh chào hai bác nghe

- Dạ ! mình đi thôi anh

Hai người sóng vai nhau đi trên con đường nhỏ thiết kế công phu dẫn vào phòng khách nhà . hai bên trồng nhiều hoa kiễng tỉa gọt gọn gàng .

- Dạ thưa hai bác con là Huỳnh bạn của Loan ạ . Huỳnh cúi đầu thưa

- Cháu là bạn Loan nhà bác à ! Nó nhắc và khen cháu luôn miệng . Ông Lẫm cha Loan nói giọng vui vẻ và thái độ cũng thích Huỳnh dù mới gặp lần đầu

- Cháu học trên này chừng học xong thì định làm gì ?. Ông Lẫm hỏi tiếp

- Dạ thưa bác ! Tốt nghiệp xong thì con về quê dạy học ạ . Huỳnh trả lời

- thòi buổi này dạy học khó sống lắm mà cháu giỏi đường công danh còn dài hay là ở trên này bác sẽ giúp đỡ cho !. Ông Lẫm nói tiếp

- Dạ con cảm ơn bác . Huỳnh trả lời lễ phép

            Bà Lâm tự nãy giờ vẫn quất quít với Loan hai người cũng nói chuyện huyên thuyên đôi lúc ngó Huỳnh rồi cười với vẻ mặt trìu mến . Lát sau ! Huỳnh từ giã gia đình Loan ra về lòng bâng khuâng suy nghĩ những lời nói của ông Lẫm lúc tiếp chuyện . Thời gian cũng trôi nhanh ngày tháng bay vèo thoáng chốc kỳ nghỉ hè cuối cùng cũng đến . Sau nhiều lần ghé nhà Huỳnh và Loan trở nên thận thiết và rất yêu Huỳnh nhưng không thể nói . Huỳnh thì ngược lại anh chỉ xem đó là một tình bạn vì anh yêu Thảo tình yêu đầu và trong sáng của cuộc đời anh nhưng giữa hai bên tình yêu và danh vọng một ngả rẽ thật phũ phàng cho ai nghĩ đến nó .

            Nếu như trong cuộc đời muốn giàu sang thì phải trở thành tình phụ ngược lại thì là kẻ nhút nhát và dở hơi không xem trọng công danh sự nghiệp ! Thật là tiến thoái lưỡng nan . Trong mỗi người đều có một khái niệm về danh vọng nhưng Huỳnh không xem đó là cần thiết bởi vì anh luôn nghĩ về quê hương anh vùng đất Long xuyên với cuộc sống còn lam lũ ! Nơi ấy có mối tình của anh ! Trái tim rung động ! Hạnh phúc hằng đêm anh cầu nguyện vẫn còn đó và chờ đợi anh trở về ! tay trao đôi tay .

- Anh Huỳnh ! Làm gì vậy ? Tiếng Loan kêu cắt ngang suy nghỉ của Huỳnh

- Đâu có làm gì ? Mà Loan đi đâu đó ?

- Tìm anh chứ gì ?. Loan vừa nói chúm chím cười

- Có gì không em ! Huỳnh hỏi

- Ba mẹ em muốn gặp anh nữa kìa ! Loan nói vội

- Vậy thì mình đi ! Huỳnh nói rồi bước theo

            Hai người lên xe và lát sau qua mấy cung đường thì đến nhà Loan . Vào nhà thì thấy ông bà
Lẫm đang ngồi trên ghế salon vẻ mặt khẩn trương

- Dạ ! Con chào hai bác. Huỳnh lễ phép thưa

- Ngồi đi cháu ! Bác có chút chuyện muốn nói với cháu. Ông Lẫm nói

- Dạ ! Có gì bác nói con xin nghe

- Số là như vầy ! Loan nhà bác và cháu thì cũng trưởng thành rồi vả lại cũng tốt nghiệp Đại học cả . Cho nên ý bác cũng muốn hai đứa đến với nhau gần hơn ! Ý cháu thì sao . Ông Lẫm nói rất ý tứ

- Dạ thưa hai bác ! Chúng con chỉ là bạn thôi ạ chưa nghĩ đến chuyện ấy .

- Hai đứa lớn hết rồi ! Việc gì thì cũng đến nếu cháu đồng ý thì việc cưới hỏi và tương lai về sau hai bác sẽ định liệu cho

- Dạ ! Con biết vậy nhưng.....không được bác ạ vì con đã có người yêu từ khi con mới bước chân lên Sài gòn và đến nay mấy năm rồi cô ấy vẫn chung thuỷ đợi con . Con biết tương lai phía trước sẽ vô cùng khó khăn vì khi ấy con chỉ dạy học lương bổng cũng ít nhưng đó là nơi con lớn lên bây giờ trưởng thành con phải về một lá đáp lại tình yêu chờ đợi bao năm hai là cùng góp tay xây dựng quê hương

- Cháu nói đúng ! Ông Lẫm thở dài rồi nói tiếp

- Con người sống phải có trước có sao như vậy mới được đời còn dài tương lai thăng trầm không ai biết trước . Cháu là người tốt không nghĩ cái lợi trước mắt bác rất thương mến cháu ! Vậy cha mẹ cháu làm gì ở dưới .

- Dạ cha mẹ con mất lâu rồi từ khi con còn bé dì con nuôi lớn đến bây giờ ạ !

- Chà ! Vậy mà trước nay bác không biết thôi vầy nghe ! Cháu làm con nuôi bác đi như vậy thì hai đứa sẽ là anh em hay bè bạn cái đó có khi cũng quý lắm ! Ông Lẫm nói nét mặt tươi vui .

- Dạ ! Con nghe lời bác nhưng để con thưa lại với dì con ạ !

- Ừ ! lúc nào thưa xong thì nói cho bác nghe ! Thôi cháu ở chơi với nhà bác giờ bác phải đi công chuyện .

Loan tuy hơi buồn nhưng nàng thấy Huỳnh chung tình và biết nghĩ về quê hương đất nước nên rất cảm phục anh và lòng nàng cũng muốn có một người anh người bạn để chia sẻ với nàng lúc vui buồn .

- Anh Huỳnh mai mốt cưới vợ ! Em bưng quả đầu tiên nghe

- Ừ ! Sao cũng được nhưng đừng giận thì hay rồi !.

- Có gì mà giận ! Mình sống tình bạn nhiều khi quý hơn

- Thôi chào Loan ! Hẹn gặp lại

- Chào anh ! hẹn gặp lại !. Loan vừa nhắc lời Huỳnh vừa cười
Từ giã Loan xong Huỳnh ra về lòng phơi phới niềm vui thật bất ngờ vì gia đình của Loan lại thương mến anh không nghỉ đến việc anh khướt từ hôn sự . Mai anh sẽ về quê và gặp Thảo Phút giây trùng phùng ! Tình yêu thương hun nóng tâm hồn ! Anh thiếp đi trong giấc ngủ đầy hoài mộng .

oo0oo


            Buổi sáng ở cù lao An Hoà thật rộn rịp tiếng cười nói huyên thuyên của các bạn chài và nhà nông . Họ chuẩn bị cho một ngày làm việc mới . Trong nhà Thảo mọi người thức dậy đã lâu ông Thi ngồi uống trà trên phòng khách chợt nhớ chuyện Thảo thưa hôm qua . Ông liền gọi

- Má con Thảo đâu rồi ! Biểu chút coi

- Tui đây nè ! Kêu cái gì vậy . Bà Thi trả lời

- Con Thảo nó nói chuyện nó với thằng Huỳnh bà hay gì chưa !

- Có ! Con nó thưa với tui rồi ! Vậy ông tính sau

- Sau hồi đó thằng Tiến con của ba Hoành hỏi cưới nó mà nó không ưng ! Nay lại ưng cái thằng kiếp xác vậy bà . Ông Thi vừa nói đầu hơi cúi xuống tay che miệng dấu nụ cười

- Thằng Huỳnh tuy nhà nghèo nhưng là đứa hiền hậu ông à !

- Con người ta nhà cao cửa rộng bước một bước ra xe ! Rượu Tây uống ào ào tiền xài như nước ! Vậy mà không chịu . Ông Thi vừa nói vừa giả đò giương mặt căng thẳng

- Bây giờ nó ưng đâu thì gã đó chứ biết sao đây ! Bà Thi nhăn mặt

- Chứ hồi đó tui với bà có gặp nhau đâu ! mà sau tui cũng thương bà vậy ! Ông Thi vừa nói vừa cười

- Nè ông ơi ! Ông làm như hay lắm ! Hồi đó cứ lấp ló gian nhà sau nhìn tui hoài tui biết định mét Tía tui ! Nhưng tội nghiệp ông nên tha đó ! Vậy mà không biết xấu hổ ! Còn nói nữa . Bà Thi vừa nói vừa nhăn mặt còn ông Thi thì cười ha hả rồi ho sặc sụa . Ông chỉ giỡn với bà Thi ! Chứ thật ra thì cũng thương Huỳnh vì cái tính chung thủy chịu thương chịu khó chăm chỉ học hành . Còn cái bã lợi danh hào nhoáng trước mắt không gợi cho ông chút gì luyến tiếc . Bổng ông Thi nói

- Bà nó nè ! Hôm nay nghe chị Sáu nói thằng Huỳnh về chắc trưa gặp nó bà liệu lời nói với nó nghe không thôi để nó ngượng ngập ! Tội nghiệp thằng nhỏ

- Ừ ! Ông để tôi lo ! Bây giờ tui đi chợ ! Con Thảo đâu ? Đi phụ với má

- Dạ ! Má để con sửa soạn một chút . Thảo thưa khẽ

            Hai mẹ con đi chợ ! Qua bắc An Hoà thì đến ngay khu chợ cá Long Xuyên bên phải một khu sầm uất với nhiều gian hàng lớn nhỏ bán đủ thứ đi ngang rạp hát Tân Đô thì đến nơi bán vải của người Hoa kiều . Mua sắm khá nhiều nên bà Thi thuê hẳn một chiếc xe đạp lôi đi theo lúc về bà dẫn Thảo đi sang mấy tiệm vàng gần rạp Thanh Liêm để mua cho con một sợi dây chuyền .

            Buổi sáng hôm ấy cả nhà Thảo lo dọn dẹp bếp núc đến trưa mọi việc đâu vào đấy . Ông Thi ngồi trên ghế sốt ruột chờ đợi lát sau Huỳnh và bà Sáu cũng qua nhà

- Dạ ! Xin chào anh chị tư !. Bà Sáu chấp tay vào bụng khẽ nghiêng người chào và giục Huỳnh làm theo . Huỳnh thưa hỏi xong đứng sau lưng khi bà sáu ngồi xuống

- Dạ thưa anh ! Thưa chị hôm nay tôi qua đây trước là hỏi thăm gia đình anh chị mạnh khoẻ sau là nói đến chuyện của xấp nhỏ nay chúng nó thương yêu nhau vậy tôi cũng xin anh chị tác hợp cho chúng nó . bá Sáu nói một hơi run giọng

- Dạ ! Chị nói thì tôi mới nói . Ông Thi hắng tiếng rồi nói tiếp

- Con Thảo nhà tôi hôm qua nó có nói với tôi chuyện nó với thằng Huỳnh nhà chị ! Tôi thấy chúng nó thật tình thương yêu nhau vả lại nay thằng Huỳnh nay khôn lớn đỗ đạt coi như là mình tác hợp cho chúng nó đúng lúc nhưng tôi thật chưa biết bên chị như thế nào !

- Dạ ! Tôi thì đơn chiếc chỉ một mẹ một con. ba má nó mất sớm cho nên tôi nuôi nó từ nhỏ gia cảnh cũng hơi khó anh chị thương thì chấp nhận dùm ! Tôi thiệt tình cảm ơn . Bà Sáu nói mắt hơi đỏ vì xúc động

- Hoàn cảnh chị thật tội nghiệp ! Anh chị Tám chết cũng lâu rồi ! Hồi chiến tranh lúc ấy xóm cù lao này nhiều người không còn !. Ông Thi vừa nói vừa tặc lưỡi

- Tui thấy mình nên tổ chức một chỗ đi ! Ra nhà hàng đãi ăn hôn sự thì cứ theo nghi lễ mà tiến hành ! Cưới xong hai vợ chồng nó về bên chị chứ tui không ép bắt rễ.

- Dạ ! Vậy mẹ con tôi thật tình cảm ơn anh chị nhiều ! Bà Sáu nói trong lòng cởi mở rất nhiều .

            Tiếng nói cười lao xao phía bến ghe . Ông Bà Lẫm và Loan cũng vừa xuống nhà Huỳnh không thấy người ở nhà ! Họ hỏi thăm rồi đến nhà ông Thi vừa bước vào nhà nhìn ông Thi chằm chặp

- Ơ...hơ..! Tư Thi đó hả ! Phải Tư Thi không !. Ông Lẫm nhìn Ông Thi la lớn

- Trời ơi ! Chín Lẫm đây mà !. Đi đâu lâu quá mấy chục năm rồi mới thấy mặt vậy ! Ông Thi thảng thốt và hỏi tiếp

- Vậy có phải chị chín và cháu nhà anh không !.

- Vợ và con gái tôi đó !. Rồi chỉ tay về phía Huỳnh

- Còn đây là con trai tôi !.

Ông Thi há hốc miệng ngạc nhiên tột độ

- Nó là con nuôi tôi mới nhìn nhận thôi mà ! Ông Lẫm đính chính và nói tiếp

- Việc thằng Huỳnh và cháu nhà anh tới đâu rồi !.

- Thì tôi với bà Sáu vừa bàn bạc đây ! Nói xong ông Thi kể hết những gì mà hai bên thảo luận khi nãy về hôn sự của Huỳnh và Thảo. Ông Lẫm lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng

- Thôi thì việc cưới hỏi bên đây chị Sáu và hai vợ chồng tôi lo liệu anh chị khỏi bận tâm . Sau khi cưới thì sống ở đâu hai đứa tự quyết định .

            Buổi hội ngộ đầy ý nghĩa ! Ông Lẫm cũng là người gốc gác ở An Hoà ông xa nơi đây khi còn niên thiếu và bây giờ mới trở về ! Thật hữu duyên ! Những con người Long Xuyên hiền hậu và chân chất họ trò truyện với nhau thật lâu đủ mọi khía cạnh về mưu sinh quê cha đất tổ ......
            Chiều hôm ấy Huỳnh và Thảo cùng nhau đi xem hát ở rạp Minh Hiển rồi tản bộ sang công viên Gia Long bên kia là cù lao An Hoà lúp xúp một dãy nhà trong đó có nhà anh . Cả hai nhìn về hướng đó dựa đầu vào nhau thì thầm to nhỏ trong lòng họ niềm vui sướng dâng cao. Huỳnh cũng chợt nhận ra Thảo mặc bộ đồ tím nhạt hôm nào nàng trông như cánh én thiên thần ! Anh lại nhớ đến Loan trong một màu tím thanh khiết của tình bạn cả hai đã tô điểm cho đời anh ngày nhiều thêm ý nhị của cuộc sống .

            Mùa đông năm ấy ! Trên Thánh đường Long Xuyên ! Một đám cưới rình rang được tổ chức trọng thể . Có tất cả bà con họ hàng và nhiều bà con giáo dân đến dự trong lễ chính tất cả đều cầu nguyện cho hai người trăm năm đầu bạc sau khi cha xứ làm lễ rửa tội và ban phép hai người trao nhẫn cho nhau và chính thức trở thành vợ chồng . Từng hồi chuông vang vọng ngân nga như lời Chúa cầu chúc cho họ một hạnh phúc của lứa đôi trong bàn tay mầu nhiệm của Đức Chúa Trời Thánh Linh . Khi ra về bên Huỳnh có hai tà áo tím mà anh đã yêu thương đó là tình nghĩa vợ chồng ! Tình bạn vỉnh cửu ! Tất cả theo bên anh cùng hường đến một tương lai sáng lạng phía trước......

Viết xong lúc 5.30 ngày 24.1.06

More...

Đám cưới tập thể

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

Tác giả : Đông Hòa

     Dam cuoi tap the.jpg  44 KB        Cắc...chùm....chùm ....! Cắc....cắc....chùm.....chum.....Lũ trẻ túa ra khỏi nhà nhìn một đám vừa nhảy nhót trong bộ đồ múa Lân . Thằng Kỹ ôm khệ nệ cái đầu ông Địa quá khổ vừa đi vừa lắc lư nghiêng ngã cánh tay phải vẫy quạt lia lịa trông thật là buồn cười . Thằng Thái trong bộ Lân nó nắm cái đầu cũng lắc qua lắc lại giơ lên hạ xuống theo tiếng trống sau đuôi Lân là thằng Quân nó vừa ôm khư khư cái mông thằng Thái vừa nhảy cẩng lên sàng qua lạng lại theo hướng đi của thằng Thái . Lũ trẻ trong xóm khi nãy cứ lấy tay nhè đầu ông Địa mà níu khiến thằng Quân nổi xung

-Tránh hông ! Mấy ông nội tui úynh một cái là xanh xương mất máu à !.

- Thôi mấy bạn chọc nó làm chi ! Nó quạu rồi đó .Thằng Phan tay vừa khỏ trống liên tục miệng liếng thoắng .

- Tui mình múa tới cuối xóm luôn nghen !. Thằng Thái tự nãy giờ mới chịu lên tiếng tính nó điền đạm và hiền lành nên trong xóm ai cũng thương nó .
Cắc.... cắc....chùm....chum....chùm..... chum ......Tiếng trống cứ xa dần xa dần . Tối nay tết Trung thu rằm tháng tám ! Tết của trẻ con đứa nào cũng có đèn hoa hình đủ loại từ con bướm thỏ tàu thủy đến chiếc máy bay được dán bằng giấy kiếng bóng nhoáng .

Chúng không chơi múa Lân nữa mà tập trung vào một cái sân rộng đầu xóm để chơi trò rước đèn trung thu tháng tám

- " Tết trung thu đốt đèn đi chơi em đốt đèn đi khắp phố phường ................." tiếng của bọn chúng ca hát vang vang làm nên một cảnh rất ư là nhộn nhịp. Thằng Phan thi nó thích chơi trội hơn nó lấy tre làm một chiếc xe hơi thật lớn đốt bốn cây đèn cầy to làm cho chiếc xe sáng rực rở . Cả đám cứ bu theo chiếc xe tay cầm thêm cái lồng đèn nhỏ có thể tưởng tượng như trăng và sao trên trời ban đêm tất cả cứ lấp lánh lừng lửng trôi đi trôi lại theo bước chân bọn trẻ diễn qua diễn lại rồng rắn lẫn nhau . Đến nửa đêm có vẻ mệt tất cả tan hàng và chúng về nhà trong lòng mang một niềm vui lớn sau khi trải qua một đêm trung thu vui vẻ và hoa lệ .

- Phan này ! ngày mai kia chúng mình lớn lên không biết có vui như hôm nay không hả bồ . Thằng Kỹ lên tiếng

- Cũng vậy thôi ! Chúng mình sau này cũng chỉ là một ! Không riêng được ! Thằng Phan lên tiếng giọng nó ngùi ngùi .

- Sao mấy cha bi quan quá vậy ! Ngày sau còn lâu lắm mình mới có mười lăm mười sáu tuổi mà . Thằng Thái nó vừa nói tay thì cấu mấy cọng cỏ xem chừng cũng đang suy nghĩ mông lung .

             Đến tết năm ấy chiến sự mỗi lúc mỗi suy tàn đến hè thì chiến tranh cũng chấm dứt . Cái xóm khu gia binh cũng tan hoang mỗi người một hướng kẻ về Sài gòn người đi lục tỉnh riêng bốn người trong nhóm dù đi xa nhưng lúc nào cũng nhớ và giữ liên lạc với nhau thấm thoát thời gian trôi qua đã hai mươi năm . Người ta nói cuộc đời như lá mùa thu đi và đến thăng và trầm mấy ai mà hiểu được !. Trong một buổi sáng còn khóc oe oe đến một chiều kia gối mỏi chân run khói sương tuyết phủ mái đầu thành ông lão mất rồi !. Duy chỉ có cái tình bạn bè là nó sống mãi với thời gian .....

Bây giờ bốn đứa năm xưa tất cả đã trưởng thành mỗi người một nghề mỗi kẽ một nghiệp Kỹ béo năm nào thì nay bệ vệ và là một tổng giám đốc công ty liên doanh lớn . Quân thì do định cư ở nước ngòai nên nó cũng khá giả Thái thì thành giãng viên đại học chỉ có Phan đành dừng chân ở cái thiên chức khỏ đầu trẻ với cuộc sống không mấy sung sướng .

- Phan này ! Hôm nay mình đón cậu lên Sài gòn họp mặt nghe ! Có dạy thêm tiết nào nữa thì xin nghỉ ít hôm đi . Nhớ cho người yêu đi theo nghe không !. Thái nói tay vổ vai Phan

- Chi vậy ông ! Đi một mình không đựơc à bắt tui kéo cái rờ mọt theo chi vậy ?. Phan cự nự

- Thì cứ như vậy đi ! Tui cũng vậy mà

- Nói trước xem ! Phan tỏ vẻ sốt ruột

- Nhưng thôi đi thì đi ! Để về còn chuẩn bị . Cũng lâu rồi không gặp bọn mình xa nhau lâu ghê !. Phan nói thêm như sợ Thái giận

             Buổi trưa hôm ấy ! Thái va Phan cùng người yêu của họ cùng lên xe đi Sài gòn . Nơi đây vẫn như xưa ! Không khác mấy ! Cũng cái dốc cầu Kiệu cũ kỹ gần ngã tư Phú Nhuận nhưng nay xe cộ có phần tấp nập hơn trước đôi chút . Nhớ ngày trước khi chúng còn học ở đây đứa thì bách khoa đứa thì sư phạm đứa thì đi xa cứ thế họ trưởng thành lúc nào không hay

- Dạ thưa xếp ! Có mấy người nói là bạn xếp đến tìm nói là cần gặp. Anh thư ký trực ban nói với Kỹ

- À đúng rồi ! Cho họ lên và chuẩn bị trà nước để tiếp khách dùm tôi . Kỹ nói nhanh và bước ra cửa đứng chờ đợi một cách trang trọng .

Lát sau mọi người cũng đã lên đông đủ họ bắt tay chúc mừng nói cười rôm rã

- Kỹ này ! bây giờ làm lớn quá mai mốt tụi này thành đỉa đeo chân hạc à nghe ! Phan vừa nói vừa cười ngất cái tính cũng như xưa .

- Giỡn chơi ! Tình bạn là cao quý nhất tui sao quên được cái ngày xưa của chúng mình . Vừa Kỹ nói rồi cười nhẹ nhàng

- Mình còn thiếu thằng Quân là đủ bọn .

- Nó nói hôm nay nó về ! Cứ chờ đã . Kỹ nói giọng sang sãng

Két..........Tiếng xe rít trước cửa một thanh niên tướng cao lớn trong bộ âu phục bước vào với một cô gái trẻ Quân cũng vừa đến . Vậy là đủ ! Không thiếu một ai ! Trong ngày họp mặt cả bọn ngồi bên nhau nói huyên thuyên tiếng nói xen với giọng cười
- Hôm nay mình phải ăn mừng thôi ! lâu quá rồi còn gì . Kỹ đề nghị
- Ha....Ha ! Hôm nay không say thì không về nhớ nghe ! Phan vừa nói cái mủi thì giựt giựt .

- Bốn chúng mình giống nhau ghê ! Cứ như là bốn anh chàng ngự lâm
pháo thủ trong truyện ấy ! Quân vừa nói tay dang rộng ôm hết vai cả bọn rồi lắc rồi cười nói liên tục .

- Còn một chỗ giống nhau nữa ! Kỹ lên tiếng

- Giống gì vậy ? Nói xem. Thái hỏi mặt ra vẻ ngạc nhiên

- Chưa cưới vợ ! Hì.. hì..! Kỹ vừa nói hướng mắt nhìn tất cả mọi người rồi cười

- Đúng rồi ! Nhưng bọn mình bây giờ ai cũng có đôi cả .

- Ừ ! Cũng đúng luôn ! Nhưng chưa cưới .

- Vậy chừng nào thì cưới đây ! Tới già à........... Kỹ vừa nói cười

- Sao năm nay bọn mình không tổ chức cưới luôn đi ! Mấy ông ạ ! Bây giờ suy nghĩ xong nói luôn chúng ta cùng nghe nào . Thái nói theo cái giọng ngọt như mía lùi .

- Úy cái này còn phải hỏi ông bà già ! Nhưng chắc được Bố mẹ mình mong mình cười vợ từng ngày ấy !.

- Còn tui thì theo Tây phương rồi ! Cái này xin phép nàng thôi !. Quân vừa nói vừa tủm tỉm cười

- vậy nha ! thống nhất rồi chọn ngày mình tổ chức cưới chung luôn nghe mấy bồ ! Kỹ nói to vổ tay bôm bốp vẻ rất khoái chí.

             Cả bọn vừa ăn uống vừa nói chuyện huyên thuyên nào chuyện đời tư chuyện tình cãm chuyện làm ăn cứ trút theo tiếng cụng ly chan chát ....... Rồi cũng tàn tiệc họ cũng ra về . Thật lạ ! trên cuộc đời sao cũng có tình bạn cao thượng và có nhiều cái chung đến như thế !.

             Cuối đông năm ấy ! Vào ngày chủ nhật trong một nhà hàng sang trọng rộng lớn có một đám cưới được tổ chức trang trọng và đặc biệt . Rất nhiều quan khách ! Có đến cả nghìn người !. Đông thật ! Vui Thật ! Họ đến dự tiệc cưới của bốn người ! Bốn đôi Tân Giai Nhân ! Đi bên nhau niềm vui tràn ngập ! Trong cùng một màu áo ! Họ thật là giống nhau ! hạnh phúc cũa họ rồi sẽ cũng giống nhau ! Cho dù trên đường đời hòan cảnh của họ trong xã hội có khác nhau . Nhưng giờ đây nào có ý nghĩa gì ?. Khi mà trái tim cả tấm lòng của họ cùng chung bầu nhiệt huyết tình bè bạn thủy chung trước sau như một.

             Trong một cuộc sống của xã hội biết bao nhiêu là thăng trầm nếu như tất cả mọi người đều sống chan hòa như những người kia thi trên đời này sẽ chỉ mãi mãi là niềm hạnh phúc lớn đầy tính nhân ái . Hôm nay trong tình bạn dù năm tháng trôi qua và đổi thay họ vẫn thủy chung vẫn đến với nhau ! Cùng chung suy nghĩ vui vầy bên nhau với ngày kỷ niệm sâu đậm nhất cuộc đời đó là hôn lễ của họ . Chính lúc này trong trái tim của họ đã tóat lên sự cao thượng của tình bạn và cái hạnh phúc rất chung mà ít ai có đựơc ./.

Viết xong 7:33
Đông Hòa

More...

VẾT THƯƠNG LÒNG

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

Tác giả : Đông Hòa

  
vetthuonglong.jpg  47 KB          Hoa là một thanh niên gốc Bắc nhưng sinh ra ở Sài gòn thời niên thiếu của Hoa là những chuỗi ngày cơ cực . Sống trong một thành phố lớn nhưng vì sống trong một hoàn cảnh sau chiến tranh cho nên việc thiếu thốn là lẽ dĩ nhiên . Khoảng thời gian lúc đó qua những việc vận động của chính quyền cả gia đình của Hoa đi lập nghiệp ở vùng kinh tế mới .

             Rồi ngày tháng cũng trôi qua năm ấy Hoa được mười lăm tuổi . Ở quê của Hoa không có trường cấp III cho nên cả nhà quyết định cho Hoa vào Sài gòn để học tiếp bậc trung học . Lúc Bấy giờ Hoa được nhận vào trường trung học phổ thông cấp III Hưng Đạo . Khu nhà nơi Hoa trọ học là một xóm nhỏ tồi tàn bên góc cầu chữ Y mỗi ngày trên chiếc xe cũ kỹ đến trường nhưng không vì thế mà Hoa sao lãng việc học hành Hoa học rất giỏi năm nào củng đứng đầu lớp .

             Một hôm trên đường đi học về có một chiếc xe hơi phóng rất nhanh trong lúc hoảng hốt tay lái loạng choạng đâm thẳng vào xe của Hoa Nhìn thấy Hoa sóng soài nằm dưới đất với cái chân bị gãy xương người lái chiếc xe đó vội vã đưa Hoa vào trong bệnh viện .Trong những ngày nằm bệnh viện Hoa đã gặp một người con gái cũng trạc lứa tuổi của Hoa cô ấy rất đẹp và thuỳ mị có thể rằng tôi đã bị tiếng sét ái tình chăng ?. Có lẽ thế vì kể từ lúc ấy không khi nào Hoa lại không nhớ đến nàng Có lẽ con người khi sinh ra thì định mệnh kia đã sắp sẵn cho họ rồi oái oăm thay đôi chân của cô ấy lại bị teo nhỏ mỗi lần di chuyển cô ấy phải ngồi xe lăn trong tim trái tim của Hoa đau xót mỗi khi nhìn thấy nàng .

             Rồi một đêm trăng kia lúc ấy bầu trời tĩnh mịch không một tiếng động Hoa và nàng cùng ngồi tâm sự với nhau . Nàng rất thích ánh trăng . Ôi ! Một ánh trăng huyễn hoặc trong một thời khắc mà sự khát khao và nóng bỏng của con tim cùng hoà quyện nên một tình yêu một tình yêu cao thượng của tân hồn họ sẽ chia những khổ sở của mảnh hình hài tật nguyền mà họ phải gánh chịu trong cõi nhân gian .

             Rồi một buổi sớm mai cả hai chúng tôi cùng xuất viện Hoa không muốn về quê vì sợ phải nghĩ học phần vì thương nhớ nàng . Bố mẹ nàng là người rất tốt và cuộc sống của họ cũng giản dị lúc ấy Hoa rất là phân vân phần là vì không muốn xa nàng có lẽ như hiểu vì điều ấy cha nàng đã bắn tiếng mời Hoa về cùng ở trọ nhà và làm bạn với nàng . Không thể tả hết sự sung sướng là như thế nào chỉ có thể hiểu là một cái gì đó trông giống như hạnh phúc thật ngộ nghỉnh làm sao những tháng năm của tuổi trẻ của những hoài bảo yêu thương và sự sốc nỗi của trái tim .

             Thời gian cũng thấm thoát trôi Hoa bước chân vào ngưỡng cửa Đại học . Trong một kỳ vọng về tương lai tươi sáng nên lúc ấy Hoa rất là chăm học. Những tín chỉ trong các kỳ học Hoa đều đạt được điểm cao . Những lúc này Hoa sống ở nhà nàng tương đối đầy đủ Hạnh phúc thật ......bởi vì nó được xây dựng bằng sự trân trọng và tin yêu .

             Mỗi buổi chiều khi về tối nàng ngồi đàn cho Hoa nghe tiếng đàn dương cầm như mơn nhẹ Hoa chợt nắm lấy tay nàng . Ôi ! Bàn tay mềm nhẹ êm ái như ru Hoa vào một cõi thiên đường Hoa ôm lấy nàng trao nhau nụ hôn nồng cháy . Ngoài kia hoàng hôn buổi tối như dừng lại chứng kiến cho một mới tình dưới một ánh trăng mơ mộng . Họ như đôi Thỏ trắng bên nhau mà một thời khắc đã ghi dấu cuộc tình mà sự hi sinh là cao cả .

             Ôi ! Tình yêu niềm mơ say đầy mộng tưởng ngoài xa kia trên tầng cao kia như chứng kiến ghi lại một khoảnh khắc một khảnh khắc ngắn ngủi của hai kẻ yêu nhau trong thiên đường tình ái mộng mơ .

             Cuối năm ấy Hoa được học bỗng du học tại Cộng hoà Pháp trong lúc đang chuẩn bị visa xuất cảnh thì nàng đổ bệnh . Hoa không muốn xa nàng nên Hoa quyết định không đi du học nữa để ở lại săn sóc cho nàng .

             Nàng không đồng ý vì cho rằng sẽ làm lỡ bước công danh của Hoa . Nhưng nàng khóc thật nhiều lòng Hoa thắt lại rồi Hoa cũng ở lại có lẽ vì nàng Hoa không tiếc chuyện gì .

             Mỗi khi đêm về dưới ánh trăng những ước nguyện kia như đã trở thành hiện thực . Hoa nắn nhẹ chân nàng . Ôi ! Bàn chân gầy yếu Hoa chợt thầy mình như nhỏ nhoi trong tình yêu của nàng đối với Hoa chợt ngước mắt nhìn nàng khuôn mặt nhu mì gầy guộc xanh xao.........

             Rồi chuyện đến cũng phải đến ! Trong một đêm nàng hấp hối . Trời ơi ! Chua xót làm sao ? Đau đớn làm sao ? Hoa nắm lấy đôi bàn tay nàng run run trong trí nhớ bầu trời vừa như đổ sụp dưới chân .

             Hết rồi sao em ! Còn gì cho em trong phút giây này . Em ơi ! Ngoài kia ánh trăng kia còn vương sao lại cuốn em đi xa thật xa ra khỏi thế giới này một thế giới của bất hạnh .

             Hoa lẩm nhẩm bài ca :" Con quỳ lại Chúa trên trời......................." Quanh đây vang lên những tiếng khóc xót thương cho người bạc mệnh mà một số kiếp phải nhận mang .

             Sau đám tang của nàng Hoa trở về quê như để tìm quên trong khuây khoả . Những đêm trăng lại đến ngồi đây Hoa lại nhớ nàng chợt thèm được nghe những tiếng đàn của nàng du dương thánh thót . Chợt nhớ đôi tay nàng mềm nhẹ rồi khẽ lẩm bẩm :" Có một giòng sông đã qua đời .........".

             Xin cầu nguyện cho linh hồn được giải thoát và yên ngủ an lành trên nước Chúa trong sự bằng an .. /..



 
                                                                     TÌNH XA

             Mây vẫn bay trên bầu trời đang toả những ánh dương dài bất tận bầu trời như dừng lại khi nhìn thấy thảm cát trải dài trên bờ biển xa . Tự hỏi ! Có còn chăng ngày hè sôi động.
Hỡi em! người tôi đã một thời yêu dấu con tim tôi như chết lặng mỗi khi đến đây tìm em trong hồi niệm này.

             Làm sao tôi quên đươc thuở em và tôi sóng bước thoăn thoắt trên bãi cát này tôi khóc tình tan vỡ nụ hôn ư ! Còn đâu tan rồi như bọt nước nghe nhói giữa tim khi em rời xa trần thế.
Trời lại mưa những giọt mưa trái hè như nước mắt tôi rơi mãi mãi và mãi mãi không quên.
Mây vẩn trôi gió vẫn thổi như vi vu trên tầng lá thấp ngoài xa kia trên cao ấy bóng của ngàn mây như dừng lại trong khoảnh khắc Mây ơi ! Có phải như ôm em trong ấy .

             Ký ức trở về tôi chợt nghe tiếng lòng thổn thức ôi ! Trên kia mộ em thơm nức xen mùi cỏ dại . Tôi với tay vuốt nhẹ mặt bia tấm bia ấy mình em trơ trọi bấc giác nước mắt tôi rơi ! Nhớ ngày xưa mỗi lần như thế em lại cười lại nói " Sao anh mềm yếu vậy " nhưng có lẽ em ơi vì linh hồn này của anh đã trót bên em rồi giờ đây một mình tư lự trong một khoảng không mù mịt khi lòng anh chỉ nghĩ đến em thôi .

             Những hạt mưa nhè nhẹ rơi như nước mắt của trời xanh nhỏ xuống như xoa nhẹ cho em vơi niềm đau .

             Em ơi ! Nơi xa đó có lẽ em sẽ luôn có tôi trong một mơ ước của vỉnh hằng .
Hôm nay ngoài phố vắng lặng trời rất sáng nắng cũng rất gắt. Nhớ năm xưa như thế này anh đã nghỉ học vì muốn được săn sóc cho em .

             Em trách ! Nhưng làm sao mà anh có thể làm khác được anh thương em cơ mà !.
Em mỉm cười trong yếu ớt ! Ngoài khi bầu trời vẫn xanh một màu xanh bất tận không một áng mây không một luồn gió thoảng .

             Tôi nâng chiếc quạt trên tay phe phẩy chầm chậm gió kia phang phảng một mùi hương nhè nhẹ tôi lại nâng đầu của em mái tóc mềm sợi nhỏ cuốn rối lấy tay tôi luồn vào tóc gỡ từng chút một chắc có lẽ trong giấc mơ huyện diệu kia sẽ mang em vào trong hạnh phúc tôi thầm ao ước thời gian chậm trôi để cho tôi được mãi bên em trong thế gian này .

             Ôi buồn sao ! Hôm nay em đã xa rồi nơi ấy thiên đường mà linh hồn em đang trú ngụ chốn thiên sinh ấy em có thấy tôi . Khói nhẹ bay từ cuối ngõ tôi lại tưởng đó là một vầng mây mỏng ôi ! Vầng mây xưa cũ một vầng mây trong tiềm thức .

             Phố vẫn ngắt một màu đen vô tận nhìn xa xa bầu trời không ánh sao đêm cũng không có trăng vàng nhoà nhạt ngoài kia mầu xanh ngát của cỏ cây cũng đã chuyển sang màu đen đủi.
Chợt nhớ em trong lòng hờn tủi :" Em đâu rồi? " tiếng khô khan vọng trong đêm vang vang từ từ nhỏ lại rối tắt hẳn trong im lặng .

             Tôi mệt nhoài trong suy nghĩ khói thuốc bay như đốt tâm hồn em và tôi trong viển vông . Bầu trời như vầng vĩ mưa lại đến rớt những hạt nặng nề tôi vẫn đứng nhìn cơn mưa trong chết lặng điếu thuốc trên tay tắt hẳn tự bao giờ .

Tôi chợt ngỡ như em vừa trở lại lại nhớ đến tay em . Ôi ! Đôi tay mềm nhẹ tôi nâng nhẹ vuốt ve bỗng chợt tỉnh giấc mơ tôi hối tiếc giờ phút ấy của đam mê thể xác rã rời tôi bước chậm từng bước trong đêm. Ôi ! màn đêm một màu đen vô tận..............

             Hôm nay đi Da lat ! Chiều Dalat thật buồn đôi lúc lại cảm thấy cô đơn như những ngày xưa ấy . Chuyện đã qua.........mà từng chiều tôi khắc khoải ru hồn trong mộng của những đêm trăng dài .Tình là gì những nẻo trái ngang vô bờ bến . Đâu đó trong những ngày duyên mộng chợt phai tàn theo trí ức cô liêu .

             Ngày cũng qua đi thật nhanh tôi muốn làm một cái gì đó nhưng lòng tôi thì không thể . Chiều lại chầm chậm....chầm chậm trôi đi trong ký ước cũ con người sống vì yêu trong quá khứ buồn . Đôi khi tôi cảm rất vui trong những ngày rồi những ngày qua tôi sống như cơn mộng .
Trong một quãng thời gian khắc khoải tôi lại dần lấy lại niềm tin cuộc sống . Em ơi ! Nơi cao xa kia em có thấy tôi .

             Dù bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc sống hiện tại tôi vẫn nhớ em em tan trong tôi một tiềm thức mà tôi đã gởi kín trong lòng

             Trong ký ức một cơn gió mùa đông xoà trên mặt cát những thảm cát vô tình như cứ dài đi bất tận trong tim tôi cô đọng mất em rồi đời có vui chăng ? ..................

Đông Hòa
 


                                                                HOÀI NIỆM TRẮNG

             Hôm nay một buổi tối trời không sao đêm đứng nhìn lại đường cũ ngày xưa tôi lại liên tưởng đến em thời áo trắng . Một chút gì đó cứ trôi qua nhanh như những tiếng thở dài .........
Tôi vừa đi lang thang vừa suy nghĩ thật nhanh và bước chân thì làm ngược lại tôi thật chậm bước khi bước vào một lối vắng dài đến nhà em .

             Xót thương em vô hạn dù rằng đó là chuỗi ngày định mệnh ngoài đường bắt đầu mưa như những cơn mưa uyển dạ thuở nào . Một cơn mưa không nặng hạt nhưng làm vấy lên một niềm đau muôn thuở .

             Trước cổng nhà em mọi người yên giấc trong canh khuya yên lặng tôi lòn tay vào khe cửa vuốt nhẹ đoá hoa vừa tàn chợt se thắt cõi lòng có phải em chăng hay là một thứ gì đó của một tình yêu bất diệt với thời gian .

             Tôi lại suy nghĩ miên man ! tôi là ai trong cõi người này có một tình yêu không bao giờ mất trong tâm hồn một sự sống bất diệt của tâm linh . Em ơi ! tôi thấy em rồi vẫn khuôn mặt em cười tròn nhỏ luôn giận hờn khi tôi đến trễ.

             Nghĩ đến đây tôi khóc vì nhớ thương rồi tự nhẩm " hai mươi năm ...........hai mươi năm...." trong cuộc đời em đã ra đi . Ngủ đi em ngủ đi em giấc ngủ của nghìn thu không trở lại . Cơn gió ập đến vô tình đánh thức vội tôi lặng lẽ rời đi trong luyến tiếc ngoài kia trời vừa từ từ dần sáng và một ngày mới không có tôi ...........

             Đêm nay cũng như mọi đêm đã qua bầu trời vẫn đen kịt không ánh sao đêm không cung trăng khuyết không vầng nhật nguyệt mà tôi và em còn sớm tối bên nhau . Khối sầu vẫn không dứt nhịp cho một kiếp người gởi hồn trong mộng em ơi ! hai mươi năm ta còn đây trong thế gian này vẫn từng đêm nhớ về em trong hoài niệm luồng gió thốc vào mặt cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung .

             Một chút ký ức hiện về khiến lòng tôi chua xót vừa buồn mà lại cười như kẻ điên . Ngày xưa lúc bên nhau chúng ta thường kể về chuyện nàng Công Chúa xấu xí và chàng chăn cừu . Em bảo tôi rất giống chàng chăn cừu mà lại hiền như con cừu tôi lại nói :" con cừu là chúng ta em à ! người chăn dắt là những Thần Thánh trên kia " . Em cười rồi nói lớn :" Em chỉ ví thôi mà " chúng mình đều giống nhau cả .

             Chiều hôm ấy chúng tôi đi dạo trên con dốc nhỏ vắng người tiếng lá xào xạc theo từng cơn gió thổi ngày càng mạnh hơn cuối con dốc là một cái hồ rộng có những thảm cỏ xanh rì xa tắp . Một làn khói trắng của những người đốt đồng bay từng lọn cuộn nhỏ trôi trên không trung như những vầng mây trắng lên cao rồi tan biến theo cơn gió nhẹ vô tình .

             Tôi lại đưa em đi dài xuống một cánh đồng súp lơ hái những cánh hoa dại ven đường mân mê trên tay rồi ngẩn ngơ thoáng chốc hoàng hôn đã trùm lên thành phố một màu đen muộn hơn vì thiếu ánh sáng đèn đường . Trời đã đổ sương muối ướt cả mặt đường và khi ra về em rất vui và mệt rồi thiếp trong giấc ngủ sâu .

             Đêm nỗi sợ hãi của những người đang buồn vì yêu và khổ vì chữ yêu .Phải chăng đêm là định mệnh một đêm tôi không ngủ và một ngày mới cũng không có tôi .............

More...

Lớp nhạc cuối cùng

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

 

 
lopnhaccuoicung.jpg  38 KB  Bọn trẻ xúm lại quây quần bên cái vòng tròn hột xoài vẽ trên mặt đất . Đây là trò chơi dân gian của lủ trẻ miền quê sau khi vẽ cái vòng hình hột xoài thì gạch hai gạch dài hai đầu làm hai tụ cái còn lại chia ra hai bên mổi bên năm ô . Trong hai ô đầu thì đặt hai cục đá bằng nửa bàn tay làm quân cái con lại các ô nhỏ mổi ô rải năm cục đá nhỏ làm quân đi . Cứ thế sau khi " oản tù tì " Thì bên thắng sẽ hốt quân bên mình bất cứ tụ nào rải về hướng mình thích cứ rải hết thì hốt tụ kế rải cho đến khi có một ô trống trước mặt lấy tay đập vào đó ăn phần quân cờ trong ô kế tiếp bất kể tụ đó là tụ nào kể cả tụ cái nếu như có các ô kế tiếp cách khoãng đều nhau nghĩa là cứ cách một ô đến một tụ thì đập tay vào ô trống kế tiếp ăn luôn . Khi hết quân trên bàn thì bên nào nhiều quân thì bên đó thắng . Nhưng nếu rải đến sát tụ cái mà hết quân đi thì kể như bí lúc đó mới đến phía đối diện mới được đi

- Ê Hòa ! Ăn gian quá vậy hử . Thằng Ngọc vừa nói vừa sỉ ngón tay vào trán thằng Hòa

- Hông dám đâu ! Tui hốt tụ này chớ bộ ai ăn gian nè ! Sao hồi này giờ hông dòm bây giờ tui hốt rồi nhe ! Chuẩn bị chìa cái lổ tai đây để búng nào . Hòa vừa nói vừa thò tay hốt miệng cười ngất ngư .

- Hòa nè ! Ráng ăn nghe ! Còn cái phần búng lổ tai thì tặng cho tui nhen !. Thằng Kiều ngồi ngoài vừa nhìn vừa lên tiếng vừa cười ha hả . Cả bọn đang chơi trò khoanh tụ đếm đá ai thắng thì được búng lổ tai đối thủ năm cái ! Có quyền tặng người khác búng dùm luôn tiếng nói cười rôm rã lẫn tiếng chí choé giành giật .

Cả bọn đang chơi nói cười khanh khách thì nghe tiếng gọi ơi ới từ phía sau

- Thôi nghỉ chơi tới giờ rồi ! Chúng mình đến nhà thầy Phát đi nào ! thằng Vỹ vừa chạy đến gần vừa nói thật lớn

- Còn sớm mà ! Chơi thêm một chút nữa ! Uổng lắm . Thằng Sơn nhăn mặt cào nhào vì còn mê mẩn với trò chơi

- Sớm gì nữa ! Nghỉ thôi mai diễn rồi ! Nhanh chân cho nhờ tí nào !. Thằng Vỹ vừa nói vừa nghênh cái mặt hếch lên ra chiều việc rất quan trọng và khẩn trương .

- Vậy thì mình đi ! Kẻo thầy chờ !. Thằng Sơn vừa nói vừa đứng dậy phủi đít quần xỏ chân vào dép .

- Chị Kiều ơi ! Hôm nay chị làm ca sĩ nghe ! Thằng Ngọc vừa nói vừa bẻ miệng cho ra tiếng ngọng nghịu eo éo .

- Tui đập một cái là chết liền à nghen ! Kêu bằng anh chứ chị hả thằng khỉ kia .

- Hì.. Hì...! Ai biểu anh có tên con gái làm chi ?. Thằng Vỹ vừa nói vừa cười lem lém chân bước loạng choạng .

- Hay là để tui đóng vai Kim Trọng luôn cho trọn tuồng nhe ! Thằng Ngọc lại nói tiếp rồi nhe răng cười sặc sụa.

- Ê ! Kim Trọng cái con khỉ á ! Có nước là ma vương thành quỷ á ! Nói xong thằng Kiều nó rượt thằng Ngọc chạy cót cờ . Riêng thằng Ngự ngồi yên khi nãy cũng vội đứng dậy đi theo .

         Cả Bọn vừa đi vừa giỡn những tiếng xỉa xói tiếng cười khanh khách cứ vang lên . Bọn trẻ con đứa nói qua kẻ nói lại huyên náo cả con đường không bao lâu thì đến nhà ông Phát . Thầy Phát dạy nhạc ! Ông dạy cho chúng cách đệm đàn đánh trống sô lô guitar bass kèn xác xô phôn thanh nhạc . Ông rất thương bọn trẻ chúng con nhà nghèo và bản thân ông cũng nghèo như gia đình bọn trẻ . Ông không lấy tiền và bọn chúng cũng rất thương ông và không hề làm ông giận . Ông rất ít quát tháo khi chúng sai chỉ khẻ tay nhẹ vào trán và nói rất nhỏ

- Sai rồi con ! Làm lại.....Từ từ nào ! Đừng gấp quá.....Chú ý ở chân nhớ đấy !

         Giọng nói và cử chỉ của ông không hoa mỹ không rườm rà nhưng chứa đựng những thâm tình thiết tha vô bờ . Bản thân ông cũng thương yêu bọn trẻ như con vậy . Những khi trái gió trở trời đứa nào bệnh ông đều ân cần săn sóc lo lắng đến tận cùng . Trên cuộc đời ! Không gì bằng tình cha mẹ thầy trò ! Thật cao cả .

- Thầy ơi ! Hôm nay con đi cây sô-lô nghe ! Thằng Vỹ vừa nói vừa thử đàn

- Dạ thưa thầy ! Cho nó ngồi trống đi nó đánh trống hay nhất bọn . Thằng Kiều nói

- Còn con guitar bass thôi ! Thưa thầy . Thằng Sơn đủng đỉnh lên tiếng .

- Thằng Hòa con đâu rồi ! Ông Phát đưa mắt tìm

- Dạ ! Con đây thưa thầy !.Thằng Hòa vừa nói cái đầu thì gật gật và mở đàn chỉnh âm tiết .

- Hôm nay con đàn organ và kiêm ca sĩ luôn vì bé Thủy hôm nay bận rồi không có đến còn thằng Ngự ! Con đi cây sô-lô vậy ? Ông Phát nói

- Còn thằng Ngọc Thì kèn xác-xô-phôn nghe con ! Ông Phát bảo thêm

- Dạ còn con thổi sáo nghe thầy ! Thằng Kiều nói thêm ông Phát gật đầu rồi mở tủ rút tập nhạc lý mở ra tìm bài .

Cả bọn trẻ vừa đàn vừa hát đến xế trưa ông Phát vừa nắn nhịp vừa đàn tranh họa điệu vừa xướng âm một cách khéo léo. Một buổi tập thật hay và có nhiều ý nghĩa .

- Thôi đến đây nghĩ các con ! Ông Phát ôn tồn nói

         Trong thâm tâm ông bọn trẻ là niềm thương sâu lắng nhất mà ông có trong cuộc đời của ông . Những gì ông dạy chúng là cả tâm huyết mà ông theo đuổi từ rất lâu . Tâm hồn người thầy là sự hy sinh cao cả là chuổi định hướng mà mổi mầm sống sẽ hướng về lối đi đã định trên đường đời sự ban tặng có lẽ chỉ ở đây ! Chính nơi đây ! Không đâu khác . Ông nói trong tương lai khi lớn lên chúng sẽ thành một ban nhạc điều này sẽ làm ông rất mừng ! Đó là niềm ước ao vô bờ bến của người Thầy ! Mà sự thành đạt là việc còn rất xa vời .

- Chị Kiều ơi ! Chị dễ thương quá !. Thằng Vỹ lại chọc quê

- Úynh bây giờ nghen ! Giởn hoài mét thầy cho coi !. Thằng Kiều dọa còn Vỹ thì le lưởi núp sau lưng Sơn .

- Thôi mà ! Kêu lần này thôi mai mốt không ghẹo nữa !. Thằng Vỹ vừa nói vừa hỉnh lổ mủi cười lớn .

          Cả Bọn kéo nhau ra về trên đường cũng cảnh cười nói chê bai giận dỗi xiên qua xéo lại có khi cười ầm ầm làm người đi đường cũng vui lây . Ôi ! Tuổi thơ là vậy ! Tuổi trẻ của hoài bão và nhiều ước mơ . Những tâm hồn trong trắng thiếu thời ấy có biết đâu những giây phút bên nhau cùng vui thật ngắn ngủi có ai biết rằng một ngày mai kia cuộc đời sẽ ra sau ước vọng bấy giờ sẽ như thế nào ?. Trong hoàn cảnh sống với những mơ hồ về tương lai sự nghiệp đối với chúng thật khó hiểu và bất định .

         Trong tâm hồn non nớt chỉ biết vui cười học hỏi ! Chúng có hay đâu ngoài xa kia chiến tranh vẫn còn chờ đợi chúng . Ngày mai kia khi lớn lên chúng cũng phải lao mình vào lửa đạn và những mất mát đau thương . Những ước ao to lớn nhưng đầy hoài bão của ông thầy dạy nhạc rồi có khi cũng sẽ tan thành mây khói .

         Sáng hôm ấy ! Ngày kết thúc chiến tranh rồi cũng đến . Thằng Hòa thì theo gia đình về Sài gòn thằng Vỹ theo người thân xuống tàu đi viễn xứ và thằng Sơn thì theo mẹ về tới tận Quảng ngãi . Tất cả bọn chúng mổi người mỗi hướng kẽ một nơi phương trời nào xa lạ thời gian cứ lặng lẽ trôi nhanh thấm thoát mà đã ba mươi năm........... Những đứa trẻ năm xưa đã trưởng thành chúng cũng nối tiếp theo ông Phát trở thành những nhạc sĩ nổi tiếng khắp thế giới . Ôi ! Cái thế giới tuy lớn nhưng lại bé nhỏ trong tiếng đàn hát .

         Một hôm cuối mùa đông năm ấy ! Trên lối cũ con đường quê xưa Cảnh vật ngày trước vẫn còn tuy có thay đổi đôi chút . Bãi cát lúc trước bây giờ đã mọc đầy cỏ . Cây phượng vĩ còn non lúc trước bọn trẻ cắm bậy để chơi trò cút bắt nay thành một tán lớn tỏa nhiều cành . Thời gian ! Thời gian...... ! Đó là những chuổi ngày bất tận của tạo hóa .

         Một nhóm người trạc tuổi trung niên trong những bộ âu phục chỉnh tề họ lặng lẽ bỏ chiếc xe hơi bóng loáng ngoài phố chợ . Họ đi bên nhau từng bước chậm như muốn nuốt chững cái con đường năm xưa ! Con đường thời thơ dại mà tâm tư của họ vẫn hướng về dù nay mỗi người một nơi .

         Loay hoay một lúc trước cái cổng đơn sơ bên hàng dậu nhỏ nghiêng nghiêng . Vẫn cái lu nước bằng sành cũ kỹ ngay gần trước cửa vài ống sáo hỏng gác ngang qua bụi hoa hồng . Tất cả đập vào mắt họ là ngôi nhà nhỏ năm xưa vẫn còn quen thuộc . Ông Phát nay đã rất già tóc ông bạc trắng bước chân run run da mặt nhăn nheo tay cầm cây gậy trúc ngồi trên ghế xếp gần sát mép trong cửa .

          Họ bước vào nhà nhìn ông không hề ngỡ ngàng ! Không hề ngượng ngập ! Họ ôm lấy ông như những đứa con ôm lấy người cha thân yêu ! Tất cả họ đều khóc ! Nước mắt của họ rơi rơi theo nỗi niềm năm tháng họ khóc cho ngày trùng phùng ! Cho tình thương thầy trò bao năm xa cách ! Cho sự thờ ơ của chính họ ! Ba mươi năm.....! Ba mươi năm.....! Giấc mơ dĩ vãng trong ngày trở về .

- Thưa thầy con là thằng Hòa ạ !

- Thưa thầy con là thằng Ngự sô-lô đây ạ !

- Con là thằng Kiều ạ !

- Con là Thằng Vỹ ạ !

- Con là thằng Sơn ạ !

- Con là Bé Thủy ạ !

           Cả nhóm người lao nhao lên tranh nhau nói giọng của họ trùng lấp nhau . Mừng mừng tủi tủi phút chốc trôi qua ! Những nụ cười tiếng nói tuôn ra không dứt họ kể cho ông Phát nghe những thành đạt của họ trong cuộc sống những bước thăng trầm mà họ trải qua . Có niềm vui nào lớn hơn đối với một người thầy !

          Ông thấy mình như trẻ lại như tìm thấy ngày xưa trong hồi niệm . Những khuông mặt lớn tuổi nhưng đượm nét thân quen làm ông liên tưởng đến mình trong quá khứ giống như họ . Ông cảm động rơi lệ ! Giọt nước mắt quý giá của ông rơi xuống mang theo tình thương xoa nhẹ tâm hồn cho họ.......Ông lẩm bẩm :

- Đủ cả rồi ! Không thiếu ai tất cả đã trở về !. Tuy gối mỏi tay run nhưng tâm hồn ông vẫn vậy ! Vẫn cái tính ngang bướng như hồi thanh niên ! Không biết khuất phục trước khó khăn !. Ông vẫn hiền từ cần mẫn và nhớ thương đến họ trông về một ngày thầy trò xum họp .

          Cả bọn vào vị trí ngày xưa là Hòa organ Sơn guitar bass Ngọc xác-xô-phôn Kiều thổi sáo Vỹ đánh trống Ngự Sô-lô Thủy thanh nhạc . Tất cả đàn hát say sưa....... đến xế chiều họ từ giã ông ra về trong quyến luyến . Ôi ! Tình thầy trò thật cao thượng . Tất cả họ còn nhớ đến ông ! Người thầy dạy nhạc xưa cũ.

- Thầy ơi ! Mai chúng con lại đi xa rồi........ Nhưng chúng con sẽ nhớ thầy mãi thôi ! Chúng con cầu trời thấy sống thật lâu để chúng con còn mãi mãi được gặp thầy.

- Thầy ơi ! Mai kia xa thầy chúng con sẽ vẫn nhớ mãi những lời thầy dạy ! Sẽ sống có ích cho đời tấm lòng và lời dặn dò của thầy sẽ theo chúng con trên bước đường của tương lai . Nói xong tất cả họ đều ngấn lệ họ khóc cho buổi chia ly .

          Ông Phát tiển họ ra cửa những đứa học trò của ông họ sẽ đi xa....! Rất xa....! Nhưng đã mang âm hưởng của ông ! Âm thanh của cuộc đời ông cho mọi người niềm hi vọng cuôc sống .

         Đến mùa hè năm ấy ! Họ cũng trở lại và lần này họ xây cho ông một căn nhà mới những dụng cụ nhạc khí năm xưa ông vẫn giữ lại và xếp nó ở vị trí trang trọng ở phòng khách như ngày xưa . /.

Viết xong lúc 7:00 PM

Đông Hòa

More...

Tuổi Thơ Ấu

By Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp

Đông Hòa

 
tuoi tho au.jpg  67 KB   Năm lên sáu tuổi lúc ấy ở đất Long Xuyên thật êm ả ! . Mỗi chiều mẹ tôi thường dắt tôi vào Đại Chủng Viện Tê rê sa để nghe giảng lời Chúa và các buổi Thánh Lễ cầu nguyện về Mẹ Tê rê sa . Vừa qua cầu Hoàng Diệu thì đến chủng viện nơi đây phong cảnh rất đẹp có trồng nhiều cây lớn che mát cả một vùng .

         Trong buổi cầu kinh ! Nghiêm trang mọi người hướng đến Tượng Đức Mẹ cầu nguyện rất lâu kế tiếp là khúc nhạc Thánh Ca trầm bổng vút cao . Sau khi mặt trời vừa tối ! Hai mẹ con ra về trên đường Gia Long rợp bóng mát trong lòng ngập tràn hạnh phúc .

         Nhà của tôi nằm trong xóm nhỏ trên đường Ngô Quyền vây quanh là một khu vườn nhỏ trồng soài mận ổi …… cho quả quanh năm . Tuổi ấu thơ tôi trải qua êm đềm dù chiến tranh vẫn còn vang xa … . Năm ấy tôi vào tiểu học vào trường Nam Long xuyên tôi học rất cũ kỹ nhưng rộng lớn . Dạy tôi vào lớp năm (*) là ông thầy giáo già nhưng rất thương trẻ và bọn học trò chúng tôi cứ kêu bằng ông . Bóng dáng cử chỉ của ông khiến bọn học trò rất khó quên . Nhiều mùa hè cũng trôi qua ! Mang theo cả niềm ước mơ của tôi và thời thơ ấu . Chiến tranh kết thúc ! Tôi lại phải xa nơi đây lên Sài gòn .

         Tôi không thể quên hình ảnh năm xưa những chiều lá rụng từng bước nhỏ nhoi bên mẹ đưa cánh tay theo bước !Thoăn thoắt tôi đi . Đó chính là những kỷ niệm ngày xưa đầy thơ dại nhưng thoang thoáng nỗi buồn nhớ nhung sâu thẳm .

         Đã qua nhiều năm ! Tôi không trở lại nơi ấy không biết bây giờ thay đổi ra sau . Trong khu vườn nhà yên tỉnh năm xưa cây trái có còn tươi tốt ! Hay không còn nữa !. những con đường năm xưa có còn rợp bóng cây và theo thời gian cảnh chiều hoàng hôn có còn vắng lặng . Một nỗi buồn lặng lẽ xâm chiếm tâm hồn cái cảm giác lẽ loi dang dở như cuốn lấy tôi lấp vào tim từng hồi lưu niệm .

         Hôm nay trở lại tôi lê từng bước trên những con đường và công viên năm ấy . Bây giờ là mùa mưa những giọt nước thi nhau rơi dưới con đường từng vũng đọng bầu trời tối xám trắng mênh mang . Đường hoang vắng dần tôi lại thấy được cảnh năm xưa mà tuổi thơ đi qua !. Lại nhớ thuở mẹ và tôi từng bước theo dòng người vào Chủng Viện cầu kinh lại nhớ Thánh Ca lời Chúa vang trong chiều ! Hòa lẫn theo tiếng chuông sinh động ..... .

         Hoàng hôn đến dần ! Mưa rồi cũng ngơi bớt nhìn những vệt nước còn lấp loáng vương vãi trên mặt đường ! Tôi bâng khuâng rồi chậm bước vào một quán nước cạnh công viên . không khí cũng theo vào tôi khẽ run vì hơi lạnh . Đến đêm mưa cũng tạnh và ánh trăng rằm đem một màu sáng dịu toả nhẹ nhàng vắt qua cầu Hoàng Diệu . Chợt nhớ hai câu thơ bất hủ :

“ Cầu nào cao bằng cầu Hoàng Diệu
Gái nào điệu bằng gái Long Xuyên “


         Những lời thơ người lớn mà năm xưa tôi từng nghe và chẳng biết gì về chữ “điệu “ trong thơ .Giọt cà phê sóng sánh đen đặc vị đắng ngọt quyện môi . Tôi bồi hồi nhìn người đàn ông quẫy chiếc xe lôi đạp đi về hướng đường Trần Hưng Đạo con đường tuổi thơ tôi mỗi ngày nắm tay mẹ đi học .

         Những cô gái Long xuyên vẫn như xưa trong tà áo dài trắng thướt tha đội những chiếc nón bài thơ bước ra từ những lớp Anh ngữ ban đêm vây trắng cả con đường . Một đôi mắt chợt nhìn tôi ! Thoáng ngỡ ngàng ! Rung động thật lạ kỳ . Đôi mắt thật giống mẹ tôi năm xưa ! Ấm ấp và hiền dịu .

         Nhớ ngày trước tôi từng ước ao khi trở lại sẽ đi và lùng sục khắp nẻo đường quê hương để tìm lại cái thời thơ ấu trôi sâu trong dĩ vãng . Tối đến tôi sẽ ngồi hàng giờ dưới ghế công viên nhìn dòng sông âm thầm chảy . Từng đám lục bình trôi dật dờ theo dòng nước cuộn đỏ đục ngầu .... Đâu đó những chiếc ghe lập lừ thoăn thoắt theo dầm bơi của cô thôn nữ xa dần.....Rồi khuất hẳn sau khúc quanh .

         Bạn cũ không còn ! Họ cũng như tôi ra đi tứ xứ không biết có trở về như tôi hay không ! Tôi nhớ hai cô em gái nhỏ con dì mỗi sáng chúng tôi cùng nhau đi học trên con đường vắng đến trường . Vừa đi vừa đùa giỡn rượt nhau vòng quanh những chiếc ghế công viên Gia Long . Và ngày cứ trôi qua thầm lặng ngốn hết tuổi ấu thơ của tôi chôn vào kỷ niệm .

         Buổi sáng không khí ồn ào xe chạy tấp nập huyên náo cả con đường . Tôi thức dậy khẽ vươn vai và ra cửa sổ sân thương khách sạn nhìn xuống ! Một thành phố thu nhỏ dưới chân ! Con đường Trần Hưng Đạo như dòng huyết mạch nối hai cây cầu Hoàng Diệu và Nguyễn Trung Trực đen loáng trong nắng sớm .

         Tôi rẽ từng bước trên đại lộ rộng và ngắm nhìn lần cuối trước khi rời khỏi Long Xuyên lòng bồi hồi nhớ mẹ ngày xưa bên tôi trên con đường vào Chủng Viện Tê rê sa mà cuộc đời thơ ấu tôi in vết . Thầm cầu nguyện và ước hẹn sau này sẽ về thăm lại quê hương nhớ câu ca : “Quê hương là chùm khế ngọt cho tôi trèo hái mỗi ngày ……” Lòng buồn rười rượi khi nghe tiếng chuông Thánh Đường Đại Chủng Viện vang lên rồi nhỏ dần ………

Hết
(*) lớp một


More...